Skip to content →

Rio Lam Posts

Chào mừng bạn lên chuyến tàu Moonbow Express

Có lần tôi nói chuyện với một người bạn cũ về sự đổi thay. Hẳn một lúc nào đó trong đời, bạn đã từng nghe hoặc nói câu sau, “Cậu thay đổi nhiều quá,” kèm theo đấy là một chút ái ngại thoáng qua. Chúng ta sợ sự thay đổi bởi lẽ sau đấy là người xưa không còn, cảnh cũ đã mất, gặp lại người ta nghĩ là quen biết đã trăm năm lại thấy xa lạ và bất nhẫn làm sao.

Read More Chào mừng bạn lên chuyến tàu Moonbow Express

Leave a Comment

“Rồi sẽ có cách cả thôi.”

Photo: Zi Nguyen

Thường thì lúc nào cũng vậy, người ta chỉ thấy hào quang nhóng nhánh bên ngoài và ai cũng thèm muốn như thế, nhưng khi bắt tay vào làm, khi ngón chân chạm đến làn nước buốt lạnh của đại dương họ sắp phải vượt qua, người ta mới biết sợ.

Lúc mới kết thúc chuyến đi Winter Trip 2013 với Zi và Iris, tôi không thể xem những clip do Zi tổng hợp, thậm chí không muốn đọc lại quyển sách Get Lost. Be Found. do chính chúng tôi ngày đêm miệt mài viết. Trong những thước phim, những trang sách ấy, quần áo đã được lựa chọn kỹ càng, góc quay chuẩn mực, hậu kỳ chỉn chu, câu chữ cắt gọt,… Chừng như ảo quá, lạ quá so với những gì chúng tôi thực sự trải qua trên đường.

Read More “Rồi sẽ có cách cả thôi.”

5 Comments

Tin ở hoa hồng

Photo: Phan Nam

Đặc biệt tặng Nhi, Nguyễn Nhật Dương, và Mèo Mù trong những ngày qua

Warning: Bài viết này không nghiêm túc, không hướng đến bất kỳ điều gì cao đẹp, tiếng Anh chen lẫn tiếng Việt, câu cú lủng củng. Mình viết cho những người mình thực sự yêu quý. Có những lúc nào đó mình hoặc người khác đã làm họ tổn thương, nhưng sẽ ổn cả thôi phải không?

Read More Tin ở hoa hồng

5 Comments

Farewell, Lone Star

I- The Lone Star Maybe you don’t know just yet, but “Lone Star” is Texas’s nickname. On May 16, I spent the last night with my Lone Star. I came to Texas 5 years ago, much more innocent and less cynical. There have been so many things happening here, things I would never forget as they already became a part of who I am. But do I love Texas? Funny how things are, you know. Some people you love by choice, because they’re cool, they’re beautiful or they get you. But some others, you only feel the connection after winding…

Read More Farewell, Lone Star

One Comment

Why I Didn’t Walk On My Graduation Day

Today while panickily packing my stuff to move out, I realized that everyone around me was celebrating their graduation. My former classmates in Communications department have flooded my Facebook news feed with bright smiles and shout-outs for weeks. As for myself, I decided to skip the ceremony like the last time I did on my community college’s graduation day. Not being sure about a plan for a Master’s degree, I realized that I possibly already missed the last commencement of my lifetime.  As I became aware of that, for a moment I freaked out wondering if later in life I…

Read More Why I Didn’t Walk On My Graduation Day

3 Comments

Status về những con cá trong đại dương chật hẹp

1. Em gái xinh

Vài ngày trước tôi nói chuyện với em – một cô bé ban đầu tôi add vì em quá xinh, xinh đến độ tôi luôn khẳng định nếu bản thân là con trai, tôi sẽ tán em nếu em chưa có người yêu.

Sau cuộc nói chuyện, em nói vài câu và tôi thay đổi suy nghĩ. Cô bé này; nếu tôi là con trai thì dù em đã có người yêu, tôi cũng sẽ lật ván dở thuyền tán em lại từ đầu.

Read More Status về những con cá trong đại dương chật hẹp

2 Comments

30 tháng 04 – Viet Thanh Nguyen 

Mình dịch bài viết về ngày 30 tháng 4 của chú Viet Thanh Nguyen cho ông bà và ba mẹ, cũng như những ai muốn đọc

Nhiều người Việt Nam lưu vong gọi hôm nay là “Tháng Tư Đen Tối.” Với họ đó là ngày Sài Gòn thất thủ. Tôi hiểu cảm giác ấy. Tôi lớn lên trong một cộng đồng người Việt ở San Jose, và tôi đã cảm thấu hết thảy những ký ức cũng như những ám ảnh không nói nên lời đó. Gia đình tôi bị đánh dấu bởi chia cách và phân ly, bởi những con người và tài sản họ bỏ lại sau lưng. Vậy nhưng tôi chẳng bao giờ toàn tâm toàn ý tán thành ý thức mất mát và oán than này, tôi chẳng bao giờ có thể ép mình nói ra cụm từ “Tháng Tư Đen Tối” (quan trọng chẳng kém, nếu chúng ta muốn than khóc, nhẽ ra ta nên nói “Tháng Tư Tang Trắng”, nhưng từ “trắng” đâm ra lại dở ở xứ Mỹ da trắng này). Giống như nhân vật tự sự trong tác phẩm The Sympathizer, tôi nhìn mọi vấn đề từ cả hai phía, vậy nên tôi hiểu rằng với một vài người Việt Nam, đây không phải ngày than khóc mà lại là dịp ăn mừng. Ngày Thất thủ, với vài người lại là Giải phóng.

Read More 30 tháng 04 – Viet Thanh Nguyen 

Leave a Comment

Sách mình dịch sắp ra mắt

Sách mình dịch sắp ra mắt. Mong các bạn đón đọc. Đây là tác phẩm của một anh nhạc sĩ người Pháp, đã chuyển thể thành phim hoạt hình. Viết bởi nhạc sĩ nên tính nhạc trong truyện rất đẹp. Gần giống một bài tình ca ngẫu hứng hơn một câu truyện chỉn chu. Kể ra cũng vui vì hai lần dịch gần đây, tác giả đều gần với con chữ hoặc nghệ thuật, nhưng khôgg phải nhà văn chuyên nghiệp. Một người là nhà báo viết tự truyện kể cho con trai nghe về người cha đã hi sinh…

Read More Sách mình dịch sắp ra mắt

5 Comments

On the note of love

Some days ago, a young friend of mine texted me and asked if I knew the definition of love, or more on point, how to know if he really loved that girl he was seeing.

“Sure I like her a lot,” he asked, more curious than confused. “But is there anything missing which I should know?”
 

Read More On the note of love

One Comment
Back To Top