Skip to content →

Đừng bước điềm nhiên vào giấc ngủ sâu | Do Not Go Gentle Into That Good Night – Dylan Thomas

Có hai bài thơ mình luôn muốn dịch, thậm chí còn có cảm giác nếu mình dịch hẳn sẽ hay lắm: The Road Not Taken của Robert Frost và bài này, Do Not Go Gentle Into That Good Night của Thomas Dylan. Vậy nhưng lần nào dịch cũng bỏ cuộc nửa chừng, tựa như lúc đọc thì hồn bài thơ nằm ngay trên lòng bàntay đang xòe mở, mà khi dịch liền biến thành cánh bướm vờn quanh tâm trí nhưng không bao giờ chịu đậu xuống cho mình bắt lấy.

Hôm nay mình dành hết sức cố gắng dịch cho xong Do Not Go Gentle Into That Good Night của Thomas Dylan. Lần đầu mình đọc, bài thơ này đã ngân một hồi chuông vang và trầm trong đầu mình, để lại vọng âm thống thiết như cơn sóng bạc đầu dâng cao, vỗ ầm vào vách đá.

Nếu bạn nào thấy tác phẩmquen quen, thì mình xin thưa nó chính là bài thơ được đọc trong phim Interstellar. Nhắc tới bộ phim này cũng là một kỷ niệm đẹp của mình Thế nên mình càng muốn dịch Do Not Go Gentle Into That Good Night.Bản dịch thực sự chưa vừa ý. Mình sẽ sửa đổi nếu tìm được cách diễn đạt hay hơn.

Đừng bước điềm nhiênvào giấc ngủ sâu

Khi ngày tàn, thân tạ, hãy cháy và cường liệtlên người hỡi

Cường liệt, cường liệt lên, vì ánh sángdần lịm đi rồi.

Kẻ thông thái vào những ngày cuối biết bóng tối là hiển nhiên

Nhưnglời chưa làm nên ánh chớp, họ vẫn còn tự nhủ

Đừng bước nhẹ nhàng vào giấc ngủ sâu

Kẻ thiên lương, làn sóng vừa quét qua, khóc than

Sáng ngời xiết bao vệt sóng mỏng manh nếu còn được nhảy múangoài vịnh xanh

Cường liệt, cường liệt lên,vì ánh sángdần lịm đi rồi.

Kẻ tung hoành từng bắt lấy vàhát cùng mặt trời vụt qua

Mãi sau này mới hiểu, họ buồn thương cho tịch dươngtàn tạ

Đừng bước điềm nhiênvàogiấc ngủ sâu.

Kẻ xám xịt, hấp hối, nhìn bằng đôi mắt mờ

Nhãn quang mờ mịt ấy biết đâu sẽcháynhư sao băng và rực sáng,

Cường liệt, cường liệt lên, vì ánh sáng đang dần lịm đi rồi

Và cha hỡi, cha của con hỡi, ở đỉnhbuồn đau này

Là ân phước, là nguyền rủa, con nguyện cầu với dòng lệ cha tuôn chảy

Đừng bước điềm nhiênvào giấc ngủ sâu

Cường liệt, cường liệt lên, vì ánh sáng đang dần lịm đi rồi.

ΔΔΔ

Do not go gentle into that good night,

Old age should burn and rave at close of day;

Rage, rage against the dying of the light.

Though wise men at their end know dark is right,

Because their words had forked no lightning they

Do not go gentle into that good night.

Good men, the last wave by, crying how bright

Their frail deeds might have danced in a green bay,

Rage, rage against the dying of the light

Wild men who caught and sang the sun in flight,

And learn, too late, they grieved it on its way,

Do not go gentle into that good night.

Grave men, near death, who see with blinding sight

Blind eyes could blaze like meteors and be gay,

Rage, rage against the dying of the light.

And you, my father, there on the sad height,

Curse, bless, me now with your fierce tears, I pray.

Do not go gentle into that good night.

Rage, rage against the dying of the light.

Rio Lam Signature

Subscribe This Blog

Published in Thơ Translations Viet

4 Comments

  1. idlehouse idlehouse

    chào bạn, mình cũng rất thích bài thơ này từ hồi còn học cấp 3, và đã dịch bài thơ này qua tiếng Việt, nếu bạn có hứng thú chúng ta có thể trao đổi.

  2. E cảm giác bài thơ này thật khó để hiểu được

What's on your mind?

Back To Top
%d bloggers like this: