Skip to content →

Giọt nước mắt của lề phải [Đoan Trang]

“Báo chí là bản nháp thô đầu tiên của lịch sử.” (Donald Graham)

Đoan Trang

Trong suy nghĩ của nhiều người ngoài ngành, qua phản ánh của phim ảnh, nghề báo đẹp như được phủ một lớp hào quang.Nhà báo được tiếp xúc với số lượng người cực lớn, trong đó có nhiều quan chức cao cấp, văn nghệ sĩ nổi tiếng. Nhà báo có thể “dồn” một ông cốp tới lúc phải đắng họng, có thể vạch trần những âm mưu xấu xa, có thể bá vai bá cổ một nhà văn chụp ảnh, hay ôm hoa đứng bên các nghệ sĩ. Nhà báo có xu hướng là người quảng giao, rất hiểu biết, nói chuyện hay ho, trên thông thiên văn dưới tường địa lý, giữa biết đủ ngóc ngách của xã hội. Nhà báo có xu hướng thông minh, hài hước, dũng cảm, biết chụp ảnh. Nghề báo là nghề đầy vinh quang và có cả sự phiêu lưu mạo hiểm…

Đó là suy nghĩ của nhiều người ngoài ngành về nghề báo và nhà báo. Tất nhiên, không phải 100% ý kiến đánh giá đều như vậy. Ở thái cực kia, người ta lại nghĩ nhà báo Việt Nam là cái lũ đầu rỗng, nỏ mồm chém gió và nói phét, đã thế lại đểu, chỉ giỏi vặt tiền doanh nghiệp, nói tục chửi bậy kinh khiếp mà viết lách thì không bài nào sạch lỗi.

Người ta cũng có thể nghĩ nhà báo Việt Nam là một lũ cừu, cứ sểnh ra là viết sai, viết láo, viết không có lợi cho tình hình chung, làm phương hại tới quan hệ giữa Việt Nam và một quốc gia nào đó.

Người ta còn nghĩ nhà báo Việt Nam là một bọn bồi bút, bọn lưỡi gỗ tuyên truyền phản dân hại nước, ngậm miệng ăn tiền. Không đếm được có bao nhiêu lời mạt sát “lề phải” trên mạng: “não nhẵn”, “óc phẳng”, “hèn hạ”, “ngu xuẩn”, “vô lương tâm”…

Tuy nhiên, không thể tóm gọn diện mạo của cả làng báo Việt Nam trong một vài tính từ tích cực hay tiêu cực nào. Vì họ có tất cả những gương mặt ấy, khía cạnh ấy. Và dù thế nào đi nữa, trong đội ngũ các chiến sĩ trên mặt trận văn hóa-tư tưởng (cách gọi khác của từ “đàn cừu”), vẫn luôn có những nhà báo lề phải ngày đêm lặng lẽ mang những gì tốt đẹp nhất mình có thể tìm được đến cho độc giả.

Tôi kính phục họ – những nhà báo trung thực, giấu sự phản kháng vào trong thầm lặng. Thật tiếc là, dẫu vô cùng muốn viết về họ, nhưng ngay cả lúc này, tôi vẫn cứ phải giấu tên các nhà báo ấy, để họ ở yên trong trận tuyến của họ – vì lẽ mọi lời nói ám chỉ đến họ đều có thể trở thành thông tin chỉ điểm.

“Nhưng chúng ta không thể bỏ mặc thế giới này…”

Họ trước hết là những người rất thông minh, sắc sảo. Và chúng ta đều hiểu là, một người có đầu óc thông minh, sắc sảo, biết xét đoán và biết phản biện, sẽ không bao giờ chấp nhận sự định hướng, lừa mị, bưng bít. Không thể che mắt họ bằng lối nhồi sọ của thế kỷ trước.

Họ cũng “phản động” chẳng kém bất kỳ nhà báo tự do, blogger lề trái nào. Nhưng trong hoàn cảnh của họ, họ không thể thoải mái viết bài phê phán, chỉ trích rồi đưa lên mạng tùy thích. Họ im lặng, cố gắng mang đến cho độc giả những thông tin tốt nhất có thể có được, thông qua một lối diễn đạt nhẹ nhàng nhất, và chỉ thầm ước mong: rồi độc giả sẽ hiểu.

Không có họ, ai là người đưa những thông tin đầu tiên về đại dự án bauxite 2009 ở Tây Nguyên ra công luận?

Không có họ, ai đưa những phát ngôn “đỉnh cao trí tuệ” trong chính trường Việt Nam lên mặt báo? Ai ghi lại những câu nói “bất hủ”, phản ánh trình độ (ít nhất là khả năng tư duy logic, khả năng diễn đạt) đáng báo động của một bộ phận không nhỏ quan chức nước nhà?

Không có họ, ai phản ánh về những vụ dân thường chết trong đồn công an một cách bí hiểm? Cho dù nhiều sự việc đau lòng như thế có thể chẳng đi về đâu, nhưng ít nhất, cũng nhờ có họ mà chuyện đã được đưa ra công luận.

Không có họ, ai viết về mãi lộ? về lũ lụt, tai nạn, tiền cứu trợ bị bớt xén hay hàng cứu trợ toàn bột giặt? về những tai nạn thảm khốc – cho thấy một xã hội đầy rủi ro, tỷ lệ tử chắc chắn là cao hơn mức 6/1.000 người dân/năm rất nhiều? về những bê bối trong trường học, bệnh viện? về một Vinashin vỡ nợ? Tất nhiên, việc báo chí viết về Vinashin hay các bê bối tương tự rất có thể chỉ là kết quả của những đấu đá nội bộ “trên thiên đình”, trong đó báo chí được sử dụng làm công cụ, vũ khí để bắn giết nhau, nhà báo chỉ là những con tốt mà thôi. Nhưng dù sao thì lũ tốt đen ấy cũng đã làm được công việc đưa một phần sự thật ra ánh sáng.

Cũng có những lúc lề trái và lề phải “phối hợp tác chiến” một cách rất hoàn hảo. Hình ảnh những người dân đi đầu trong đoàn biểu tình mùa hè năm 2011, giương cao tờ báo Thanh Niên với hàng chữ nổi bật trên trang nhất: “Không chủ trương trấn áp người biểu tình yêu nước”, có đủ nói lên sự ủng hộ ngấm ngầm của lề phải cho lề trái chăng? Tôi nhớ ở đâu đó, một độc giả bình luận: “Báo Thanh Niên đã góp sức để người dân thể hiện lòng yêu nước một cách an toàn – và quý báo cũng… an toàn!”.

Họ cũng ra đi. Ra đi nhiều lắm. Cứ sau mỗi vụ tờ báo nào đó bị xử lý, rất có thể là lại có hàng loạt người “bay”. Nhất là với cái thứ văn hóa đổ vấy của người Việt Nam, khi một loạt bài được “trên” biểu dương, thì lãnh đạo tòa báo hưởng, mà khi loạt bài bị “đánh” thì chỉ có thằng đánh máy, con sửa mo-rát là chết, mà lại là chết trong âm thầm, không ai hay biết.

Cũng nhiều người tự động bỏ đi, vì chán ngán, vì bế tắc. Một trong những người ấy đã gửi tôi một dòng tin nhắn mà không bao giờ tôi quên được: “Nhưng chúng ta không thể bỏ mặc thế giới này cho những kẻ mà ta khinh bỉ”. (1)

Vì nhân dân

Năm 2009, trong một bài về “Chuyện làm báo ở Sài Gòn trước 1975”, tôi đã viết: “… nghề báo thì bao giờ cũng vậy, là niềm vui, là nỗi buồn, là lòng nhiệt tình của tuổi trẻ và cả những giọt nước mắt”. Đó thực chất là điều tôi muốn nói về báo chí Việt Nam sau năm 1975. Tôi không biết trong cuộc chiến thầm lặng chống lại sự bưng bít, bóc trần cái xấu, thúc đẩy sự minh bạch, bao nhiêu nhà báo đã lau nước mắt.

Chiều 2/8/2011. Ngày ấy, ở Hà Nội diễn ra hai sự kiện: phiên xử phúc thẩm TS. Luật Cù Huy Hà Vũ và cuộc họp giao ban báo chí của Ban Tuyên giáo Thành ủy Hà Nội, với nội dung thông báo kết quả điều tra vụ “đạp mặt người biểu tình”.

Cảm giác “lạnh người” khi nghe tin ấy: Bộ Công an tổ chức họp báo ngay tại Thành ủy Hà Nội (giữa trung tâm thủ đô) để thông báo kết quả điều tra, và trước đó, tin đồn ít nhiều rằng đã có những cuộc tiếp xúc, điều đình giữa công an và người biểu tình bị đạp mặt – anh Nguyễn Chí Đức. Chúng tôi đều hiểu rằng, không có lý gì mà công an tự tin đến thế. Chắc là sẽ có một diễn biến gì đó…

3 giờ chiều, từ ngoài đường, tôi gọi điện cho bạn (vừa ở cuộc họp báo ra):

– Tình hình sao rồi mày?

– Xong rồi. Họ bảo tay Đức chống đối, ngồi bệt xuống đất, nên công an phải khiêng lên xe đưa về đồn. Ông Đức cũng bảo không bị ai đánh, viết tường trình nói rõ thế rồi.

– Còn cái clip kia?

– Không xác định được có phải là giả không.

– Thế bây giờ mày định…?

– Thì về viết bài, có thế nào viết như thế chứ còn định gì. So what? (thế thì sao)

– So what cái cục cứt! – chưa bao giờ tôi thô lỗ như thế trên điện thoại di động. – Mày định thế nào? Mày muốn cứ thế mà tương vào bài à? Mày không hỏi Chí Đức lấy một câu à?

– Mày muốn gì? Có giỏi thì mày viết đi, viết xem có đăng được không?

Hai người chửi nhau một trận nảy lửa trên điện thoại.

– Đừng có vô lý thế. Mày phải hiểu là không thể khác được. Trong trường hợp này tao chỉ có thể làm hết sức mình là phản ánh lại đúng sự việc qua lời của công an, và sẽ ghi rõ là “theo kết luận điều tra”. Thông tin được chừng nào tới người đọc tốt chừng ấy. Mày viết theo kiểu đa chiều, lấy ý kiến Chí Đức, xem có đăng được không? Sao cáu kỉnh vô lý thế? Có phải lỗi của tao không?

Đến lượt tôi ngồi bệt xuống đất, tay run bắn lên vì giận. Phải, chính tôi mới là kẻ vô lý. Tại sao tôi lại gầm lên trên điện thoại, lại văng tục với bạn tôi – nhà báo mà tôi nể phục, quý trọng, nhà báo mà tôi vẫn thường yêu mến bảo: “Như John Lennon và Paul McCartney, hai ta song kiếm hợp bích”. Tại sao tôi lại nói bạn như thế, trong khi cả hai đều hiểu ai là những kẻ phải chịu trách nhiệm về tất cả chuyện này.

Bất cứ người làm báo chuyên nghiệp nào cũng hiểu quá rõ rằng, “trung thực, khách quan, công bằng” là các nguyên tắc đạo đức hàng đầu; và nếu ở một nền truyền thông đa chiều như phương Tây, thì sau khi dự một cuộc họp báo của cơ quan công an như thế, việc tiếp theo phóng viên phải làm là phỏng vấn “phía bên kia”, tức là nạn nhân Nguyễn Chí Đức, để xem anh có ý kiến như thế nào, có thực anh đã viết tường trình khẳng định mình không bị đạp mặt hay không.

Nhưng báo chí nước mình nó khác, khác ghê lắm. Mà chẳng riêng báo chí, nói chung là cái nước mình nó khác. Video clip ghi lại hình ảnh vụ đạp mặt không được thừa nhận một cách thản nhiên. Cuộc họp báo của cơ quan công an, tổ chức tại Thành ủy Hà Nội, không có mặt Nguyễn Chí Đức, cũng không mời bất cứ một ai trong số những người đã ký kiến nghị đề nghị xử lý nghiêm vụ đạp mặt công dân. Kết luận chỉ hàm ý đơn giản là Nguyễn Chí Đức ăn vạ. Hỡi ôi, cả một hệ thống xông vào vùi dập một công dân! Và chúng tôi đã chẳng thể làm gì để bảo vệ công dân ấy.

Nhưng bạn tôi nói đúng. Chúng tôi không làm khác được. Trong một nền báo chí được định hướng chặt chẽ, sát sao. Trong một nền truyền thông nơi “quyền bình luận” của nhà báo bị triệt tiêu sạch sẽ – đừng hỏi vì sao báo chí (lề phải) Việt Nam bao năm qua không có nổi một cây viết bình luận cho ra hồn; phóng viên, nhà báo đâu có cái quyền ấy; nó là quyền của lực lượng “chống âm mưu diễn biến hòa bình” kia. Trong một nền truyền thông nơi báo chí bị coi như công cụ, nhà báo không khác gì con chó, khi nào bảo sủa thì sủa, bảo im thì im. Thì người làm báo phải lựa chọn. Hoặc là im lặng để cố gắng đưa được thông tin tới bạn đọc chừng nào tốt chừng ấy. Hoặc ra đi.

Và trong cuộc chiến lặng thầm đưa thông tin tới bạn đọc, nhiều nhà báo chỉ còn biết gạt nước mắt, thở dài mỗi khi bị hiểu nhầm, bị nghe chửi (oan) là “lưỡi gỗ”, “chó lợn”, “ngu xuẩn”… Đôi khi, họ làm tôi nhớ đến một câu hát buồn:

“Many times I’ve been alone,
and many times I’ve cried.
Many ways you’ve never known,
but many ways I’ve tried…” (2)

Ngước mắt nhìn trời…

Năm 2011 khép lại bằng một vài sự kiện, trong đó có chuyến về nước của GS. Trịnh Xuân Thuận, nhà vật lý thiên văn người Mỹ gốc Việt. Một trong những nhà báo thầm lặng mà tôi cũng rất yêu mến, khi tôi hỏi “có theo sự kiện này không”, đã trả lời: “Khi thất vọng với mặt đất thì là lúc nên nhìn lên trời”.

Dẫu là một câu nói đùa, nhưng nó đúng. Nhìn lên trời cũng là một cách để bớt ức chế với mặt đất. Nếu không ngước mắt nhìn trời, họ – những nhà báo vẫn cố gắng bám trụ với nghề, chấp nhận cay đắng, chấp nhận sự định hướng của một lực lượng mà năng lực truyền thông hẳn nhiên là thua xa họ – sẽ không chịu nổi bao nhiêu bụi bặm, rác rưởi.

Thôi thì chúng ta có thể hy vọng rằng, mọi việc được làm trên thế giới này đã được tiến hành bằng hy vọng.

Ghi chú:

1. Tiểu thuyết “Suối nguồn” (The Fountainhead, 1943) của Ayn Rand.
2. Ca khúc “Con đường dài và khúc khuỷu” (The Long and Winding Road, 1970) của “The Beatles”.
3. “Everything that is done in the world is done by hope” (Martin Luther).

Rio Lam Signature

Subscribe This Blog

Published in Uncategorized

Comments

  1. Gửi đến Anh, “nhà báo lề phải” bị đòn.

    Chỉ có trên nước Việt Nam ,
    người ta mới sáng tạo ra
    cụm từ “Nhà Báo phải đi bên lề phải” .
    Các Từ điển bách khoa của thế giới
    hãy còn lạc hậu quá !!!
    chưa cập nhật từ này !!!

    Anh , nhà báo đang tác nghiệp trên cánh đồng Văn Giang
    Anh sẽ đem tin đến cho ai ?,
    những khán giả truyền hình …?
    những người nông dân
    trong nỗi đợi chờ khoắc khoải…?
    chờ lệnh cưỡng chế !
    chờ tiếng loa phóng thanh
    vang vọng ở đầu làng.
    Chờ thấy những người lính trẻ ,
    chờ thấy những công an , cảnh sát cơ động
    con em của nhân dân ,
    được trang bị tận răng ,
    nào giầy nào mũ , nào mộc nào khiên ,
    nào gậy gộc,khói cay, lựu pháo, dùi cui ma trắc
    Như ngày xưa ông bà họ
    đã có những ngày đắng cay
    đợi chờ buổi thuế dồn trống giục !!!
    Anh sẽ đem tin đến cho ai ?
    những người công nhân
    không có tiền mua báo !!!
    Làm gì có tiền mua báo ,
    một chi tiêu xa xỉ,
    khi họ vẫn lay lắt sống mòn
    với những buổi trưa đạm bạc
    trong căn tin nhà máy
    và buổi chợ chiều cơm hẩm cá thiu !!!
    tối ngủ xếp lớp như cá mòi
    trong những căn nhà trọ
    nóng rang như lò lửa.
    Anh sẽ đem tin đến cho ai ?
    Những cựu chiến binh
    ngày xưa đã từng đổ máu
    cho đôc lập tự do trên đất nước này.
    Những con người
    đã từng đội mưa bom bão lửa ,
    công đồn đã viện .
    Những con người mà thời tuổi trẻ
    đã từng lên rừng xuống biển
    những con người
    đã một thời Tây tiến

    Mắt trừng gửi mộng qua biên giới
    Đêm mơ Hà Nội dáng kiều thơm ! (Thơ Quang Dũng)

    Những cựu chiến binh đó
    Ngày hôm nay
    trong thời đại hòa bình
    Có người vẫn còn mang trên mình
    những vết thương ngày ấy
    vẫn chất độc da cam
    dày vò thịt da nhức nhối !.
    Con cái sinh ra không lành lặn
    nỗi đau hậu chiến kéo dài
    chỉ mỗi mình họ biết !!!
    chỉ mỗi mình họ âm thầm chịu đựng !!!
    Đủ sống không ? hai triệu chín trăm ngàn đồng
    Từ sổ lương hưu mỗi tháng !!!
    giá xăng hai mươi lăm ngàn một lít
    và giá vàng bốn mươi bốn triệu đồng một lượng

    Anh, nhà báo đang đi trên lề phải ,
    Anh sẽ đem tin đến cho ai ?
    Ngày 12 tháng 4 , chính phủ vừa ra nghị định số 31
    mức lương tối thiểu chung
    thực hiện từ ngày 1/5/2012 là 1,05 triệu
    Con số thật buồn cười !!!
    để tồn tại trên đất Saigon này
    Tôi phải ăn sáng , ăn trưa, ăn chiều , uống nước , đổ xăng.
    Ăn sáng 20 ngàn ,
    ăn trưa ăn chiều mỗi lần 30 ngàn
    uống nước 10 ngàn , đổ xăng 20 ngàn .
    tất cả là môt trăm mười ngàn một ngày.
    nhân lên 30 ngày là 3 triệu ba trăm ngàn môt tháng.
    Vậy mà nhà nước mới cho mức lương tối thiểu chung
    lên 1,05 triệu đồng một tháng !
    Con số thật buồn cười !!!
    Nếu ngày nào mà tôi không moi ra được
    từ dưới mặt đất của thành phố này
    một trăm mười ngàn đồng ,
    ngày đó tôi sẽ bị âm,
    không biết lấy gì để bù lỗ !!!
    Môt tép hành ngoài chợ
    trị giá một ngàn đồng,
    Muốn biết giá trị của một đồng,
    thì anh cứ đem tép hành xắt nhỏ
    thành môt ngàn mảnh bằng nhau,
    môt đồng sẽ bằng mảnh đó .

    Môt đồng bạc Việt Nam
    năm 2012,
    chưa đủ mua
    môt khoanh hành
    trên bát phở !!!
    những con số thật buồn cười !!!,
    nên đời là bể khổ !!!
    Thôi thì hãy cứ cười đi
    Với nụ cười anh ngố !!! …

    Tôi trân trọng thách thức
    Ngài Chủ Tịch nước ,
    Ngài Thủ Tướng
    và các ngài Bộ Trưởng Thứ Trưởng
    dùng đồng lương tối thiểu
    do các ngài quy định
    để tồn tại trên đất Saigon này
    vào thời điểm năm 2012.

    Anh , nhà báo đang tác nghiệp
    trên cánh đồng Văn giang
    Anh, nhà báo đang đi trên lề phải ,
    Anh, nhà báo nghèo “trên răng dưới dái”
    đi săn tin đăng báo kiếm tiền .
    Một bài báo được đăng lên
    Anh được chừng hai triệu
    Vợ anh đang chờ
    có một ít tiền mua gạo
    mua mắm mua muối ,
    mua sách cho con , trăm thứ bà dằn…!
    Có ai biết đâu !!!
    Những bản tin , bài báo
    phải giành nhau chổ đứng
    trên các tờ báo lề phải …
    Các anh , những nhà báo nghèo
    vẫn phải giành nhau đất sống…!
    Những đồng tiền còm cõi
    Lập thân tối hạ thị văn chương !!!
    Niềm đau nhức nhối …!!!

    Anh, nhà báo đang đi trên lề phải ,
    Anh sẽ đem tin đến cho ai ?
    Philipines đang sẳn sàng khệnh nhau với chú Chệt
    Hoàng Sa Trường Sa là của Việt Nam
    Chủ tịch nước , Thủ Tướng đã nói rỏ ràng
    đứa trẻ con nào cũng biết …
    Nhưng đi biểu tình chống đường lưởi bò
    thì công an tóm hết
    đứa trẻ con nào cũng biết
    Ngư dân Việt Nam bị tàu Trung Quốc
    rượt đuổi đánh đập
    giam giử , bắt chuộc tiền
    những chuyện này đăng trên báo lề phải
    đứa trẻ con nào cũng biết.
    Chỉ có nỗi ngậm ngùi
    gửi đến anh bạn phương Bắc của chúng ta
    Núi liền núi , sông liền sông
    Mười sáu chử vàng
    Hóa ra là vàng giả !!!

    Anh, nhà báo nghèo đang đi trên lề phải ,
    Anh sẽ đem tin đến cho ai ?
    Những người trẻ bù đầu đi kiếm sống !!!
    Hay cụ giáo già kính lão mắt hom hem !!!
    Tám mươi ngàn một tiết dạy ở trường đại học
    cho người thầy có bằng Tiến sĩ
    suốt đời không mua nỗi
    một căn hộ chung cư !!!
    Hay những người bỏ thế sự ngoài tai !!!
    Ai chết mặc ai , tiền thầy bỏ túi ?

    Anh, nhà báo nghèo đang đi trên lề phải ,
    Anh, nhà báo đang tác nghiệp trên cánh đồng Văn Giang
    Bị những người
    lúc nào cũng thấy mình đang đi trên lề phải
    nhưng rất ngại bị chụp hình,
    đánh cho túi bụi , tả tơi
    tối mắt tối mũi ,
    hộc cả máu mồm.
    Con em của nhân dân ? !
    chúng nắm cổ áo anh ,
    chửi cha mắng mẹ anh
    “ đù mẹ đéo bà anh”,
    lôi anh đi sền sệt,
    như lôi một con chó.!!!
    Con em của nhân dân ? !
    Chúng xô anh chúi nhủi,
    Chúng đạp lên đầu lên cổ anh,
    Khiêng anh như khiêng môt con heo
    Ném lên “xe cây” của chúng !!!
    Con em của nhân dân ? !
    Cánh tay mặt của những người
    tự nhận mình đang đi bên lề phải
    chúng vụt gậy lên đầu anh,
    Con em của nhân dân ? !
    công cụ bạo lực
    cũa chuyên chính vô sản
    chúng đánh anh bầm mày bầm mặt.
    Nhân danh trí tuệ tập thể không bao giờ sai !!!???
    Chúng đánh anh tả tơi
    Nhân danh quyết định tập thể bao giờ cũng đúng
    Con em của nhân dân ? !
    Chúng đánh anh mửa máu !

    Anh không thể nào kêu than oán thán !!!
    Vì không có thước đo chuẩn mực
    Để tài phán chuyện đúng sai
    Vì vẫn chẳng có an toàn
    cho người đi bên lề phải !!!
    Dẫu đó là trận đòn oan
    Suýt đưa anh về nơi “chín suối”
    Thì thôi ! hãy ngậm đắng nuốt cay
    Mà cắn răng xua tan buồn tủi, !!!

    Bởi vì đó là một phát minh,
    môt phát minh thật sự :
    Để trị vì trên đầu lũ người mông muội.
    Khi Tập thể điều hành
    Thì “Trách nhiệm” đương nhiên vắng mặt.
    Chẳng có ai ngu gì
    Mà “giơ đầu chịu báng”
    Cõng trách nhiệm về mình
    “Ôm rơm nặng bụng”
    Thói thường ,
    “Cha chung không ai khóc”
    Lắm sãi không ai đóng cửa chùa !!!

    Bởi thế cho nên
    rừng hiện giờ không còn một cây gỗ quý,
    hàng cây sưa trong vườn hoa Nam Cao Phủ Lý
    phải mặc “ váy ” bê tông.
    Bởi thế cho nên,
    Sông Cửu Long hùng tráng
    Đồng Tháp Mười mênh mang hào sảng
    Giờ đây …
    không còn tôm cá
    Ngày đêm con người đua nhau
    Tầm nã , tận diệt chúng
    bằng lưới cào điện chích…!!!
    Ếch nhái ểnh ương
    hết còn hát hò đêm đêm
    với khúc nhạc đồng quê
    uềnh oang bất tận
    bởi đêm nào
    bọn chúng cũng bị
    không biết bao nhiêu bàn tay người
    gom bỏ vào sô nhựa !
    Rừng U minh trống rỗng,
    rắn rùa vắng bóng
    vì đang chen chúc nhau
    cùng với chồn cáo , chó mèo
    trên những chiếc xe hàng
    chạy về biên giới phía bắc !!!
    Con buôn thì làm giàu
    mà người dân thì mất hết !!!

    Chính Quyền ta
    là Chính Quyền của nhân dân
    vì nhân dân
    chúng ta có Đảng của giai cấp công nhân
    của liên minh công nông búa liềm
    tiên phong lảnh đạo,
    chúng ta có Quốc Hội ,
    có Mặt Trận Tổ Quốc, có Thanh Tra
    có Hệ Thống Tư Pháp , Tòa án , Viện Kiểm Sát
    có Quân Đội , Có Công An
    có Công Đoàn , Đoàn Thanh Niên…

    Chúng ta có đủ thứ ,
    chúng ta có quá nhiều !!!

    Nhưng Chính Quyền ta hiện nay
    đang mạnh hay đang yếu ?

    Vì sao hàng năm các Hợp tác xã nuôi nghêu
    Không thu hoạch được gì !!!
    Vì đến hẹn lại lên
    bờ biển có 5000 “ Nghêu tặc” hoành hành ?

    Vì sao Lâm tặc cứ nhởn nhơ chơi trò cút bắt ?
    Vì sao những chủ đồn điền cao su
    Vẫn nơm nớp lo sợ
    bị trút trộm mủ mỗi ngày .
    Chúng ta sẽ dạy con cái chúng ta như thế nào đây ?
    Vào những giờ mà già trẻ lớn bé đang rủ nhau đi trút mủ
    trộm mủ , cướp mủ,
    trẻ em đứng đông như xem hội …
    nhân cách chúng sẽ ra sao ,
    khi ông bà , cha chú nó là người đi ăn cắp ..!!!

    Vì sao người trồng café
    Phải hái sớm
    khi vườn mới vừa chín bói
    trái còn non xanh ?
    Không ai bảo vệ họ cả !!!
    Kẻ trộm từ xa đến ,
    Kẻ trộm là láng giềng gần
    Chúng tước trộm trái non trên cành,
    trộm túi hạt ngoài sân vừa phơi xong ,
    chôm túi hạt khô trong nhà ,
    lúc chủ nhà ra vườn hái trái .
    Chưa hết đâu !!!
    Kẻ trộm còn nhẫn tâm
    chặt cả cây
    kéo ra khỏi vườn
    tha hồ ngồi tước hạt .

    Ôi những kẻ trộm nhởn nhơ
    với lương tâm trong sáng ,
    vì chúng không hề do dự
    hay có một chút suy nghĩ nào
    về quyền tư hữu
    và về tội xâm phạm quyền tư hữu
    Hình như họ có suy nghĩ đơn giản là
    tất cả đều là của chung ,
    tất cả là của “Chùa”
    kể cả những giọt mồ hôi ,
    đồng tiền máu mắt,
    vay mượn để đầu tư
    nuôi trồng con nầy cây nọ
    của khổ chủ
    đều dường như
    cũng trở thành của họ !!!

    Chúng ta sẽ dạy con cái chúng ta như thế nào đây ?
    Khi mà cha mẹ,
    Kể cả Thầy giáo kiêm Giám Thị phòng thi
    ném phao thi cho những cậu Tú
    Vậy mà , Thứ trưởng Bộ Giáo Dục
    Họp báo ngay sau kết thúc kỳ thi,
    tuyên bố :
    kỳ thi đã được
    tổ chức đúng kế hoạch,
    diễn ra bình thường, an toàn,
    nghiêm túc, đúng quy chế.
    Đúng là lấy thúng úp miệng voi !
    Và Bộ trưởng Bộ Giáo Dục
    Phạm Vũ Luận
    lại cho rằng:
    “Việc này chủ yếu là của người lớn.
    Các cháu học sinh còn nhỏ tuổi,
    nghĩ chưa tới,
    nên dễ bị lôi kéo làm việc sai”.
    Ôi Tội nghiệp cho cái văn bằng Tú Tài
    Và những ai
    từng có học vị Tú Tài
    Như các Ông Tú Xương , Tú Mỡ
    Tú Xuất, Tú Quỳ,
    những con người hào kiệt
    mà những vần thơ của họ
    đã đi vào văn học Việt Nam,
    là tiếng nói của những nhà nho yêu nước
    là tiếng nói dõng dạc của quần chúng nhân dân
    chế nhạo , tấn công , đã phá
    những hủ tục , thói hư tật xấu
    của thời đại mà họ sống .
    đó thực sự là những con người
    đã thành nhân,
    là những con người
    dẩn đạo xã hội
    Vậy mà than ôi ¡
    trong mắt Ngài Bộ Trưởng
    họ chỉ là một đám nhải con
    hãy còn nhỏ tuổi
    ăn chưa no lo chưa tới
    dể bị lôi kéo làm việc sai.
    Ôi ! Ngài Bộ trưởng Phạm Vũ Luận
    rỏ ràng là không còn nhỏ tuổi,
    có thể là đồng tuổi
    với Ngài Bộ trưởng tiền nhiệm
    và giờ đây
    đã leo lên đến chức Phó Thủ Tướng
    Nguyễn Thiện Nhân,
    Người đã để lại câu nói đổ thừa nổi tiếng :
    Tình trạng tệ hại của giáo dục hiện nay
    là từ lỗi những người tiền nhiệm để lại…
    Nếu nói như ngài Bộ trưởng Nguyễn Thiện Nhân
    thì tình trạng nghèo đói hiện nay
    là do lỗi của vua Hùng ! ?
    và tình trạng thi cử bát nháo
    đến độ như hiện nay
    Cũng chính là từ lỗi
    của người Bộ trưởng tiền nhiệm
    Ngài Nguyễn Thiện Nhân
    giờ là ngài Phó Thủ Tướng !
    Hài hước thay !
    Biết nói sao bây giờ !

    Vâng Chính quyền ta có đầy đủ
    hay đúng hơn là
    có quá nhiều lực lượng ,
    nhưng không ai bảo vệ người dân !!!
    Lâm Tặc, nghêu tặc, vàng tặc,
    cao su tặc, café tặc, đinh tặc
    Chính quyền ta đang ở đâu ?
    Chính quyền ta đang mạnh hay yếu ?
    Ôi sao quá nhiều thứ tặc !
    Còn đâu là những người công chính ?
    Còn đâu những người cương trực ngay thẳng
    Còn đâu người quân tử
    Kẻ sĩ khí , anh hùng ?
    Còn đâu những con người :
    “ Phú quý bất năng dâm
    Bần tiện bất năng di
    Uy vũ bất năng khuất ”

    Ở một khía cạnh nào đó ,
    gã Cowboy Texas có lý,
    Hắn sẳn sàng ghim đạn vào bắp đùi anh
    hoặc bắn anh vỡ sọ
    nếu anh vào trộm bò
    trong nông trang của hắn .

    Chúng ta đang đi ăn trộm
    một cách công khai và trơ tráo
    mồ hôi và nước mắt
    của đồng bào mình !!!
    chúng ta đang vơ vét cướp bóc
    những tài sản ít ỏi ,
    nghèo khó của đồng bào mình !!!
    Trong khi ngoài biển Đông
    Tàu lạ đang công khai đánh bắt trộm cá tôm
    trên hải phận có chủ quyền !
    Tàu lạ đang bắt giử đánh đập ngư dân Việt Nam
    Đòi tiền chuộc mạng !!!
    Chúng ta có giỏi , có ngon
    Có gan , có lì
    Thì chơi trò ăn cướp với kẻ ngoại bang,
    Đừng giở trò cướp vặt
    Với đồng bào đồng chủng !!!

    Hải tặc Somali có lý
    Khi quê hương đói khổ ,
    rách nát vì đạn bom
    Khi con người nghèo quá !
    Khi đất đai cằn khô !
    Khi mùa màng cạn kiệt
    Khi gia súc nằm lăn
    giơ xương trên sa mạc
    Và trẻ con chết đói ,
    Thì con người thành hải tặc.
    Hải tặc Somali có lý

    Nếu các anh giành hết biển đông
    Các anh đã tự mình biến thành Hải Tặc
    Và một điều hiển nhiên rằng
    Chúng tôi không thể nào
    Khoanh tay đứng nhìn
    Con cái mình chết đói
    Vậy thời sẽ có ngày
    Chúng tôi cũng trở thành cướp biển.
    Nếu các anh đến đất này
    Với cái bắt tay hòa bình thân thiện
    Của những người thực sự văn minh
    Tôn trọng lẫn nhau
    Làm ăn đàng hoàng,
    Chúng tôi sẳn sàng đãi các anh
    ngồi chiếu trên thượng khách
    Tôm hùm biển đông
    Rượu đế Gò Đen,
    nghe bài vọng cổ
    Nhưng nếu các anh
    Tự cho mình là đế quốc hùng mạnh
    Với tàu to súng lớn
    Trong cơn khát dầu,
    Đói cơm đói cá
    Anh tự vẽ lên
    đường chín đoạn lưởi bò
    giành hết cá biển đông
    giành hết sò hết mực
    cái gì cũng là của anh
    thì chúng tôi chết đói.
    Xin lỗi ,
    Không có chuyện đó đâu anh !
    Khi con cái chúng tôi chết đói
    thì lúc đó con cái các anh
    cũng nát đầu lòi ruột.
    Sẽ không an toàn cho tất cả các anh
    Tàu Mỹ , Tàu Anh , Tàu Nhật , Tàu Hoa ,
    Tàu Panama , Tàu buôn các loại,
    Các anh sẽ gặp chúng tôi
    trong quần đảo biển Nam
    Phú Quốc ,Thổ Chu
    hay Côn Sơn Đông Hải .
    Tất cả các anh sẽ phải trả giá…
    sẽ không có một chiếc tàu hàng nào
    vẹn nguyên về tới Hải Nam , Hong Kong
    hay Thượng Hải , Đại lục .
    Sẽ không có một container nào
    Yên lành về đến Kaohsiung , Seoul .
    Sẽ không một hạt gạo giọt dầu nào
    về tới Inchon hay Kobe.
    Và một khi
    không có hàng giao thương về đến cảng
    Các anh cũng sẽ đói như chúng tôi thôi !!!

    Hải tặc Somali
    có tình lý riêng của nó !

    Cứ điệu này thế nào rồi cũng sẽ có
    Hải tặc Thổ Chu Việt Nam
    với nỗi lòng riêng
    với lý do riêng
    để trở thành cướp biển .
    Mà loài người ,
    Những kẻ tự cho mình
    đã khoác lên mình tấm áo văn minh
    luôn bênh vực dân chủ ,
    kêu gọi nhân quyền
    nhưng hàng năm vẫn miệt mài
    sản xuất ra các khí cụ chiến tranh,
    bom mìn , lựu đạn , đại bác
    Xe tăng máy bay
    Và hàng năm
    Vẩn miệt mài đút lót hối lộ,
    lobby , chào hàng
    vui vẽ giàu sang trên mấy chiếc du thuyền
    trên những chiếc Rolls Royce
    hạnh phúc với cuộc đời
    lái buôn vũ khí,
    các người làm sao mà hiểu được
    tại sao lại có người
    đứng lên làm cướp biển

    Vâng đúng cái đám tự nhận
    là đại biểu ưu tú
    của nhân loại
    của dân chủ và nhân quyền
    cái đám lái buôn vũ khí đó
    cuối cùng thế nào rồi cũng sẽ biết
    đến Hải Tặc Thổ Chu Việt Nam !!!

    Ngư dân Việt Nam
    những con người hiền lành
    suốt đời bám biển,
    những con người
    trên đầu là trời dưới chân là nước
    môt đời hạ bạc
    và cũng chính là họ
    những ngư dân
    những nông dân Việt Nam
    cày sâu cuốc bẩm
    những anh hùng “Sát Thát”
    Rợ Nguyên Mông ôm đầu máu chạy dài
    Cọc Bạch Đằng
    từng 2 lần đâm thủng tàu phương Bắc
    nhát đâm nào đã viết vào lịch sử ?
    nhát đâm nào khởi đi từ quá khứ ?
    vẫn vọng về xuyên suốt đến tương lai .

    Hình như thế giới
    vẫn chưa biết gì về Việt Nam
    hay biết về Việt Nam rất ít !
    Người ta ca ngợi Washington
    giành độc lập cho Hoa Kỳ .
    Người ta tưởng nhớ Abraham Lincoln
    giải phóng nô lệ da màu,
    Người ta nhắc đến Gandhi
    đấu tranh bất bạo động.
    Người ta ca ngợi Napoleon
    là thiên tài quân sự
    và không ai biết gì về
    Vua Quang Trung Nguyễn Huệ
    người đồng thời với Napoleon.

    Ngày hai mươi tháng 1 năm 1785
    Trận Rạch Gầm
    trong môt đêm thôi
    300 chiến thuyền quân Siam tan tác
    Hai chục ngàn xác giặc nỗi lênh đênh
    Sóng Mekong loang máu giặc dập dềnh.

    Khi quân Thanh vênh váo vào Đông Đô,
    Người lính Quang Trung
    Chỉ trong ba mươi tám ngày hành quân
    Từ Phú Xuân đến Thăng Long
    sáu trăm năm mươi tám cây số
    Với 6 ngày quyết chiến
    Hai trăm ngàn quân Thanh
    Bỏ xác tại Nhĩ Hà
    Tôn Sĩ Nghị cuống cuồng chạy trốn
    Quên cả sắc thư, ấn tín, kỳ bài
    Cùng năm mươi quân sĩ
    Thoát về đươc bên kia biên giới
    hồn phi phách tán
    binh giáp tả tơi.

    Buổi bình minh
    Của lịch sử Việt Nam,
    Hai Bà Trưng
    nợ nước thù nhà
    hạ sáu mươi lăm thành
    của quân Nam Hán
    Thái thú Tô Định
    vắt giò lên cổ
    chạy khỏi Lĩnh Nam.

    Năm Mậu Thìn (248),
    Quan lại Đông Ngô tàn ác,
    Bà Triệu Thị Trinh
    cài trâm vàng lên tóc
    đi guốc ngà ,
    mặc áo giáp vàng,
    cưởi voi trắng một ngà,
    dựng cờ khởi nghĩa,

    “Tôi chỉ muốn cưỡi cơn gió mạnh,
    đạp luồng sóng dữ,
    chém cá kình ở biển Đông,
    đánh đuổi quân Ngô,
    giành lại giang sơn,
    cởi ách nô lệ,
    chứ không chịu khom lưng
    làm tì thiếp cho người ! ”

    Ngô Quyền năm 938
    Với cọc nhọn bịt sắt Bạch Đằng
    Hoàng tử thứ 9 của Hán Cao Tổ Lưu Cung
    Lưu Hoàng Tháo tức tưởi
    ngậm hờn về chín suối.

    Thế kỷ 13 , ngày 9 tháng 4 năm 1288
    Giặc Nguyên Mông có dịp
    kinh hồn bạt vía
    Trần Hưng Đạo bắt sống Bình Chương Áo Lỗ Xích
    Ô Mã Nhi và Tích Lệ Cơ
    Cọc Bạch Đằng lần thứ hai xé tan
    Bốn trăm tàu giặc
    Bốn vạn tướng sĩ Nguyên Mông
    Chìm theo sóng nước
    Bị quân Nam truy kích
    trên đường về phương bắc
    Tướng Lý Hằng được cử chặn hậu,
    bị trúng tên độc tử trận,
    Thoát Hoan khiếp sợ
    Trước rừng tên mũi giáo của quân Nam
    vội chui vô ống đồng,
    cho quân lính khiêng,
    thoát chạy về bên kia biên giới.

    Năm 1407
    Quân Minh xâm chiếm Việt nam,
    Hủy hoại văn minh Sông Hồng
    đổi tên Thăng Long thành Đông Quan
    đốt phá , chở sách văn bia về Yên Kinh,

    “Nướng dân đen trên ngọn lửa hung-tàn,
    Vùi con đỏ xuống dưới hầm tai-vạ.

    Độc-ác thay! trúc rừng không ghi hết tội,
    Dơ-bẩn thay! nước bể khôn rửa sạch mùi,”
    Năm 1418,
    Lam Sơn Lê Lợi Khởi Nghĩa,
    Mười năm nằm gai nếm mật,
    Ba lần bị vây ở núi chí Linh
    “Khi Linh-sơn lương hết mấy tuần,
    Khi Khôi-huyện quân không một lữ,” (Bình Ngô Đại cáo-Nguyễn Trãi-)

    Mười vạn quân Minh xâm lược
    Trận Tốt Động
    5 vạn quân bị giết, 1 vạn quân bị bắt sống.
    Vương Thông và quân lính
    bị vây chặt tại Đông Quan- Hà Nội –
    Để cứu Vương Thông ,
    10 vạn quân
    do tướng Liễu Thăng
    tự Khâu-ôn –Quảng Tây – tiến sang[1],
    5 vạn quân do Mộc Thạnh từ Vân Nam kéo đến
    Ải Chi Lăng ,
    1 vạn quân tinh nhuệ Việt Nam,
    100 ngựa và 5 voi chiến
    chờ Liễu tướng quân
    Quỷ Môn Quan, Quỷ Môn Quan!
    Thập nhân khứ, nhất nhân hoàn
    Ngày 10-10-1427,
    Liễu Thăng và quân kỵ binh tiên phong
    lọt ổ phục kích của quân Việt tại núi Mã Yên
    tướng Liễu Thăng bị chém bay đầu.
    Trận Xương Giang ,
    trong 1 ngày ,tiêu diệt 5 vạn địch,
    bắt sống Thôi Tụ, Hoàng Phúc
    cùng hơn 3 vạn quân,
    đạo viện binh chủ lực của nhà Minh
    chỉ trong vòng 1 tháng ,
    bị tiêu diệt hoàn toàn.
    Tháng 12 Năm Đinh Mùi 1427
    Vương Thông cầu hòa rút quân về nước
    Việt Nam đại định thái bình
    Nguyễn Trãi viết “Bình Ngô Đại Cáo” :

    “ Đem đại nghĩa để thắng hung tàn
    Lấy chí nhân mà thay cường bạo”

    “Đánh một trận sạch không kình-ngạc.
    Đánh hai trận tan-tác chim-muông.
    Cơn gió to trút sạch lá khô,
    Tổ kiến hổng sụt toang đê cũ.
    Thôi Tụ phải quỳ mà xin lỗi,
    Hoàng Phúc tự trói để hàng.
    Lạng-giang, Lạng-sơn, thây chất đầy đồng,
    Xương-giang, Bình-than, máu trôi đỏ nước.”
    (Bình Ngô Đại cáo-Nguyễn Trãi-)

    Hỡi những người phương Bắc
    Các anh chớ quên năm 1075
    Các anh đã từng phải dắt díu nhau mà chạy trốn
    ngọn trường thương Bình Chiêm
    của Tướng quân Việt Nam
    Lý Thường Kiệt
    đã từng vung tới chiếm thành Khâm Châu
    Phạt Tống
    bắt hết toàn bộ quan quân
    mà không cần giao chiến.
    Thành Liêm Châu bị hạ
    Trong một ngày
    dễ như trở bàn tay.

    Thành Ung Châu
    Hiện giờ được gọi là Nam Ninh
    Cách biên giới Việt nam 180 cây số
    Bị 10 vạn quân Nam hội quân ,
    vây chặt 42 ngày đêm,
    chém bay đầu tướng đem binh cứu viện
    Đô Giám Quảng Tây Trương Thủ Tiết.
    Tướng chỉ huy thành, Tô Giám,
    phải tự thiêu
    để khỏi bị đau xót nhìn cảnh
    Quân Nam làm cỏ thành Ung Châu.

    Lịch sử Việt Nam
    Kỵ binh Mông Cổ bách chiến bách thắng
    Đến nợi nào ,
    nơi đó cỏ không mọc được
    Lẫy lừng bắc Á
    Rúng động cả trời Âu
    Đến Việt Nam
    Bị đánh cho tan tác
    Không còn manh giáp,
    Ôm đầu máu chạy về phương Bắc,
    Khiếp sợ đến độ
    Bỗng trở nên hiền lành
    Đến nỗi dân Việt
    Gọi tên là giặc Phật.

    Cọc Bạch Đằng
    từng 2 lần đâm thủng tàu phương Bắc
    nhát đâm nào đã viết nên lịch sử ?
    nhát đâm nào khởi đi từ quá khứ ?
    vẫn vọng về xuyên suốt đến tương lai .

    Quân Pháp nổ súng tấn công Đà Nẳng
    Ngày 1-9-1858,
    “Thành Đà Nẵng tan hoang vì đại bác ,
    Xác Anh hùng Đinh , Lý hóa tro bay” – Truy Phong-
    10-2-1859, đại bác Pháp bắn Vũng Tàu
    17-2-1859, Pháp đánh chiếm thành Gia định

    “Bến Nghé của tiền tan bọt nước,
    Đồng Nai tranh ngói nhuộm màu mây…” – Nguyễn Đình Chiểu-

    Tay gươm, tay súng
    Bước nghinh, bước ngang
    Anh bắn !
    Anh giết !
    Anh đâm !
    Anh vằm !
    Anh đày Bà Rá, Côn Lôn
    Anh đọa Sơn La, Lao Bảo…
    Anh đoạt hết cơm hết áo
    Anh giựt hết bạc hết vàng…

    Chặt đầu ông lão treo hàng thịt
    Mổ mật thanh niên giửa chiến tràng
    Cối quết trẻ thơ văng máu óc
    Phanh thây sản phụ đốt thành than… –Truy Phong-

    Tiếng súng Điện Biên Phủ
    55 ngày đêm
    chấn động địa cầu,
    11.721 tù binh Pháp bị bắt
    Đó là tiếng súng
    của dân tộc Việt Nam
    chặt đứt xích xiềng nô lệ
    cho chính mình
    và cho cả năm Châu,
    đó là tiếng súng
    làm cho
    chủ nghĩa Thực dân Châu Âu
    đã phải cáo chung
    trên toàn thế giới.

    Biết bao thân phận con người,
    những bàn tay chai sạn,
    quần áo rách bươm
    không đủ cơm ăn
    không có quyền được sống
    những con người
    bị chà đạp dày xéo
    đánh đập , giam cầm, bắn giết
    những giọt nước mắt căm thù hờn tủi
    từ Châu Á Châu Phi
    từ phía Nam Châu Mỹ
    bỗng trào lên niềm vui sướng
    đón nhận niềm tin đôc lập tự do
    chấm dứt phận đời nô lệ,
    đã nhìn về Việt Nam
    với ánh mắt rạng ngời
    mơ Bình Minh chói lọi.

    Cuộc thư hùng mười năm lịch sử
    1965 – 1975
    Chàng Cowboy Bắc Mỹ 200 năm lập quốc
    Đụng đầu với Văn hóa Đông sơn
    Trống đồng Ngọc Lũ
    4000 năm dựng nước.
    Ôi chàng Cowboy giàu có,
    đã huy động 6.000.000 lượt binh sĩ
    (riêng lính Mỹ chiếm khoảng 3 triệu người)
    chiếm 68% bộ binh,
    60% lính thủy đánh bộ,
    32% không quân chiến thuật,
    50% không quân chiến lược,
    40% hải quân,…
    chỉ để phục vụ cho riêng chiến tranh Việt Nam.

    Chàng Cowboy đem sang đây
    Một triệu chín trăm ngàn khẩu súng
    14.900 súng cối
    47.000 súng phóng lựu
    1532 đại bác
    1.200 chiếc máy bay
    600 chiếc trực thăng
    ( Chưa kể đến số phi cơ
    được huy động từ Thailand
    Và số máy bay thuôc hải quân Hoa Kỳ quản lý ).
    2074 xe tăng thiết giáp
    56.000 xe cơ giới các loại.
    Chàng có bom nguyên tử ,
    chàng có bom CBU,
    chàng có pháo đài bay B.52
    chàng có bom Napalm
    chàng có hỏa tiển Tow
    chàng có vô số mìn Claymore,
    dây kẽm gai, mắt thần,
    hàng rào điện tử
    925 Tỷ USD
    Cho 10 năm chiến phí
    Tháng 4 năm 1969
    543.000
    chàng Cowboy có mặt tại Việt Nam
    nghênh ngang
    định bóc võ trái đất
    Bằng các trận càn Cedar Phone
    Johnson City, Lam Sơn 719
    Ôi Chàng Cowboy ngạo nghễ
    định cắm cờ Thủy quân lục chiến Mỹ
    Lên đỉnh Trường Sơn
    Như đã từng cắm cờ lên đảo Iwo Jima
    Thuở đánh nhau với Nhật
    ở Thái Bình Dương
    thời Đệ nhị Thế chiến.
    Uncle Sam đánh nhau với Uncle Ho.
    Uncle Sam tháo chạy khỏi Khe Sanh
    Uncle Sam và đàn em
    chạy thục mạng khỏi Hạ Lào
    Cả thế giới rùng mình
    Nghe tiếng đồi thịt băm
    Cả thế giới bàng hoàng
    Với tội ác
    của những chàng Cowboy Texas
    súng ống trang bị tận răng
    lạnh lùng xã đạn,
    504 xác người già con trẻ
    trên tay không tấc sắt
    trên đường làng Mỹ Lai Sơn Mỹ.
    Cả thế giới nhớ lại
    Cũng chính những chàng Cowboy này
    với súng trên tay
    họ đã làm gì với thổ dân châu Mỹ ?

    Và ở đây ,
    Người Mỹ hùng mạnh lắm chứ !!!
    Chiến tranh Việt Nam
    7.882.547 tấn bom đạn không quân
    rơi xuống Đông Dương,
    trong đó khoảng: 3.770.000 tấn ở miền Nam Việt Nam;
    937.000 tấn ở miền Bắc
    số còn lại ở Lào và Campuchia.
    45.260 tấn chất độc hóa học,
    khoảng 338.000 tấn bom na-pan,
    đã được trút hết xuống đây
    nhằm bẻ gảy ý chí
    Tự Do và Độc Lập
    của dân tộc Việt Nam này !!!

    Sau cuộc đụng đầu lịch sử,
    trên quê hương Việt Nam
    Có những số liệu đau thương
    Miền Bắc
    1.100.000 liệt sĩ;
    600.000 thương bệnh binh;
    300.000 người mất tích;
    Miền Nam
    316.000 tử trận hoặc mất tích
    1.170.000 bị thương
    Cả 2 miền
    Gần 2.000.000 dân bị chết
    2.000.000 người tàn tật;
    2.000.000 người bị nhiễm hóa chất độc
    khoảng 50.000 trẻ em dị dạng
    Số người bị bắt và cầm tù,
    chưa tổng hợp được.

    Nhưng cũng chính nơi đây,
    58.325 chàng Cowboy
    Đã ngã xuống
    trên đất này
    đó là số tên
    của những người lính Mỹ
    trên bia tưởng niệm chiến tranh Vietnam
    tại Washington.
    Hơn 305.000 bị thương.
    Trong đó 153.303
    bị thương nặng hoặc tàn phế
    2251 phi cơ rớt tại chiến trường

    Uncle Sam chơi một ván bài tẩy
    Ván bài trị giá 25 tỷ USD
    Quân phí và quân viện hàng năm
    Từ 1966 đến 1970.
    Ván bài giãm xuống
    Trong 2 năm 1970 và 1971
    Còn 12 Tỷ USD một năm
    Và giờ đây
    Uncle Sam hết vốn
    Không dám gầy sòng chơi tiếp
    Quốc hội Hoa kỳ cắt giãm quân viện
    Cho Miền Nam Việt Nam
    Chỉ còn 700 triệu USD
    Ôi tội nghiệp cho Miền Nam Việt Nam
    Ngồi chơi bài với đồng phỉnh nhỏ nhoi
    Nên cuối cùng tan hàng bỏ chạy

    Đại sứ Graham Martin
    Lúc 4g58 phút sáng ngày 30-4-1975
    cuốn cờ bước lên trực thăng
    ra chiến hạm USS Blue Ridge.
    Nếu không làm như vậy,
    Viên Đại sứ ,
    Quan Thái Thú Toàn Quyền,
    Của Hợp Chủng quốc Hoa Kỳ,
    Sẽ bị bắt tại Việt Nam
    anh cowboy Texas
    The International Police
    Gã sen đầm quốc tế
    Bỗng trở thành
    Môt con bạc cháy túi
    thì còn mặt mũi nào
    dám nhìn thiên hạ
    bể quá !

    17 tháng 4 năm 1975
    Phnongpenh rơi vào tay Khmer đỏ
    Ngày 4 tháng 5 năm 1975,
    quân Khmer Đỏ đột kích đảo Phú Quốc,
    sáu ngày sau quân Khmer Đỏ đánh chiếm
    hành quyết hơn 500 dân thường ở đảo Thổ Chu
    tại Ba Chúc ,An Giang
    từ 18 tháng 4 đến 30-4-1978
    Mười một ngày quân Polpot chiếm đóng
    3157 dân thường Việt Nam bị giết hại.
    Ngày 13 tháng 12 năm 1978,
    được sự trang bị và hậu thuẫn của Trung Quốc,
    Khmer Đỏ đã huy động 10 trong 19 sư đoàn
    khoảng 50.000 đến 60.000 quân
    tiến công xâm lược Việt Nam
    trên toàn tuyến biên giới.

    Để gở con dao đâm bên hông mình
    Ngày 23 tháng 12 năm 1978
    80.000 quân Việt nam bắt đầu tấn công lực lượng Polpot
    Trên toàn bộ mặt trận biên giới Tây Nam
    Ngày 6 tháng 1 năm 1979
    vượt sông Mekong
    tại bến phà Neakluong
    ngày 7-1-1979,
    7g15 xuất phát hành quân từ Neakluong
    quân Việt Nam
    hành quân 60 km trong 3 tiếng 15 phút
    vào giải phóng Phnongpenh.
    Lúc 10g30 sáng
    Cố vấn Trung quốc và Polpot
    tháo chạy về biên giới Thailand
    như đàn ong vỡ tổ


    Để cứu đàn em Polpot
    Môt tháng 10 ngày
    sau khi hết vốn ở Phnong penh,
    từ 17 tháng 2 đến 18 tháng 3 năm 1979
    Đàn anh Đại hán Đặng Tiểu Bình
    tuyên bố dạy cho Việt Nam một bài học
    Xua 400 ngàn quân
    Tấn công toàn tuyến biên giới phía Bắc
    Trong một tháng trời
    Đại quân không qua nỗi dân quân du kích Việt Nam
    phải rút về
    ngậm ngùi với con số
    26.000 chết, 37.000 bị thương,
    280 xe tăng bị phá hủy.

    Đất nước Việt Nam
    Con Người Việt Nam
    Khúc ca bi tráng
    luôn ngẩng cao đầu bất khuất
    Đanh thép với tiếng vọng
    của người anh hùng Quang Trung Nguyễn Huệ:

    “Đánh cho để dài tóc
    Đánh cho để đen răng
    Đánh cho nó chích luân bất phản
    Đánh cho nó phiến giáp bất hoàn
    Đánh cho sử tri Nam quốc anh hùng chi hữu chủ”.
    (Quang Trung-Nguyễn Huệ)

    Loài người
    Quả có nhiều phát minh
    Để chinh phục thiên nhiên
    Để bay vào vũ trụ
    Nhưng có một phát minh
    Về quản lý xã hội
    đó là một phát minh,
    môt phát minh thật sự :
    để trị vì trên đầu
    lũ người mông muội.
    Một phát minh vĩ đại của loài người
    Nhân danh trí tuệ tập thể không bao giờ sai !!!???
    (mệnh đề này
    phải được xét lại về mặt luận lý học :
    Phải chăng tập thể lúc nào cũng đúng ?
    Hay là có những lúc trong cuộc đời
    con người ta sai lầm tập thể !!! ? )
    và có một chân lý
    đó là
    Khi Tập thể điều hành
    Thì “Trách nhiệm” đương nhiên vắng mặt.

    Đúng vậy,
    Với phát minh vĩ đại của loài người !
    Nhân danh trí tuệ tập thể không bao giờ sai !!!???
    Stalin và tập thể Bộ Chính Trị Liên Xô
    quyết định giết 22.000 công dân Ba Lan
    Trong đó có 8000 sĩ quan Ba lan tù hàng binh tại các trại Kozelsk , Starobelsk và Ostashkov
    Bị thãm sát tại rừng Katyn
    Tháng 4 một chín bốn mươi.

    Với phát minh vĩ đại của loài người
    Nhân danh quyết định tập thể bao giờ cũng đúng !
    Mao Trạch Đông và Đại Cách Mạng Văn hóa
    Đại nhảy vọt ,
    Hai chục triệu sinh linh chết đói
    Và ước khoảng năm mươi triệu người
    chết không nhắm mắt
    Vì không biết tại sao
    Những hồng vệ binh ,
    con em của nhân dân
    lại chửi rủa đánh đập mình,
    sẳn sàng nổ súng trực diện
    vào những con người
    đáng tuổi cha tuổi chú.
    Những hồng vệ binh ,
    con em của nhân dân,
    trong sáng và vô tư
    sẳn sàng đốt hết đập hết , phá hết
    những di sản văn minh
    hàng ngàn năm tích lại .

    Nhân danh trí tuệ tập thể không bao giờ sai !!!???
    Polpot và Angka
    vung lưởi cuốc
    lên đầu 2 triệu người dân Kampuchea lương thiện
    Nhà tù Tungsleng
    Không ai còn nước mắt
    Để khóc cho nổi niềm chua xót đắng cay
    Của những tháng ngày tự diệt chủng

    Nhân danh quyết định tập thể bao giờ cũng đúng
    Những ông đội về làng
    Cải cách ruộng đất
    Quyền lực và súng đạn trong tay,
    Chó không dám sủa

    Trí tuệ tập thể không bao giờ sai !!!
    Nhân Văn giai phẫm
    Những nhà văn nhà thơ
    Bị mất quyền cầm bút
    Mất quyền được đăng bài
    Lên mặt báo lề phải ,
    Mất quyền đối thoại
    Với những người anh em
    Thuộc liên minh giai cấp công nông
    Những người anh em
    mới vừa thoát nạn mù chử
    gò lưng học viết
    trán đẫm mồ hôi
    mà nét chử vẫn tựa cua bò,
    nên họ cũng chẳng cần
    đến cái gọi là văn chương thơ phú
    nọc độc tiểu tư sản
    mầm mống phản cách mạng
    của các anh .!!!
    Thôi thì .
    Những nhà văn nhà thơ
    Cứ phải xếp bút nghiên
    lên rừng cắt cỏ,
    Đi chăn bò thơ thẩn mấy đồi sim.

    Quyết định tập thể bao giờ cũng đúng
    Chiến dịch X1, X2
    Tư sản mại bản,
    Mày bóc lột giá trị thặng dư
    Của công nhân lao động
    Mày chạy đi đâu ?
    Mày chôn giấu vàng xuống đất
    Mày nộp vàng ,
    đóng tàu cho con cái vượt biên
    Mày bị chìm tàu
    giửa trùng dương bão tố…
    Vợ con mày có gặp hải tặc Thái Lan
    Ráng đừng kêu
    đừng la đừng khóc !!!
    Nước mắt thuyền nhân
    Mặn hơn nước biển !!!

    Trí tuệ tập thể không bao giờ sai !!!
    Vận động dân thành thị hồi hương
    Lên vùng kinh tế mới
    Trợ cấp 6 tháng gạo,
    Phát dao rựa phá rừng
    Nhà lợp lá vẹo xiêu trong mưa bão
    Tối đèn dầu lải bắp, thái khoai lang
    Chợ không kịp xây
    Nhà thương đâu không thấy
    Trường lớp lôi thôi , vách cửa tềnh toàng
    Dân bỏ về phố thị sống lang thang.

    Quyết định tập thể bao giờ cũng đúng
    Cưỡng chế ! Cưỡng chế !
    Giải tỏa ! giải tỏa !
    Khiêng về đồn những thằng nào con nào
    Chống người thừa hành công vụ

    Anh , nhà báo đang tác nghiệp trên cánh đồng Văn Giang
    Anh, nhà báo nghèo đang đi bên lề phải ,
    đi kiếm tiền nuôi vợ nuôi con,
    chén cơm anh bây giờ có máu
    của chính anh
    nhà báo nghèo đang cố đi trên lề phải
    bị những người lề phải đánh tang thương .

    Anh, nhà báo nghèo đang đi bên lề phải ,
    Anh, nhà báo đang tác nghiệp trên cánh đồng Văn Giang
    Anh đang làm đơn
    kiện những người
    lúc nào cũng thấy mình đang đi trên lề phải
    Anh vẫn chưa thấy mình là con kiến
    Và họ là củ khoai,
    được nhà nước vun trồng
    ở bên lề phải

    Mấy đời kiến kiện củ khoai
    Củ khoai cười khẩy kiến hoài công thôi !!!
    Ô hô !!! thôi đã thôi rồi !!!
    Củ Khoai lề phải , kiến mày nhừ xương !!!

    Anh, nhà báo nghèo đang đi bên lề phải ,
    đi kiếm tiền nuôi vợ nuôi con,
    chén cơm anh bây giờ có máu
    của chính anh !!!
    nhà báo nghèo đang cố đi bên lề phải.

    Cây bút của anh
    đã cong vẹo từ lâu,
    chỉ đem dọa mấy gã lục lộ làm đường,
    chúng sợ quá nên đành lòng treo bảng
    đường ổ gà “chờ lún” đó mà thôi !!!

    Nghiên mực anh thì khô lòng tự trọng,
    ngọn bút lông rụng hết chí anh hùng,
    ngòi bút sắt của anh rỉ hoen,
    hổ thân đời “túi cơm giá áo”.

    Chính lòng anh có khối u “Sợ hãi”
    Nên đố có bao giờ
    Anh dám ném cái nhìn của mình
    về bên lề trái.
    Tự bao giờ lưng tôm anh còng xuống,
    Con chó già nhìn gậy chủ
    lắm lét cụp đuôi giông !!!
    Cây bút rỉ
    thì còn chi nghĩa khí !!!
    Bán chử mua cơm ,
    thôi chớ luận anh hùng !!!

    Nhưng thôi !
    anh cứ vững tin đi
    Con em thực sự của nhân dân
    Con của những bà mẹ Việt Nam anh hùng
    Chắc chắn sẽ biết đâu là phải trái
    Đâu là bạn tốt
    Đâu là kẻ thù
    Con em thực sự của nhân dân
    Là những người
    Không bao giờ đánh đập
    đạp vào mặt
    nhân dân đồng bào đồng loại
    con em thực sự của nhân dân
    là những người
    biết khổ cái khổ
    của anh em một nhà,
    biết đau cái đau
    của người đồng chủng
    Con em thực sự của nhân dân
    Là những người chính trực
    Không phải lũ chó hùa
    Con em thực sự của nhân dân
    Là những người nghĩa khí
    Không phải bọn bất lương
    dương oai diệu võ
    phùng mạng trợn mắt
    chuyên môn hù dọa ,
    bắt nạt trẻ con
    hệt như đám sai nha vô lại
    quen thói
    “Chó cậy nhà, gà cậy chủ”
    Con em thực sự của nhân dân
    là những người biết
    “Kiến nghĩa bất vi vô dũng giả ,
    lâm nguy bất cứu mạc anh hùng”

    Con em thực sự của nhân dân
    Những ngư dân lương thiện
    Những nông dân cần cù
    Những công nhân
    đang oằn lưng đói rách
    Những học trò sĩ khí
    Hãy đứng lên
    giành lại biển Đông
    giành lại Hoàng Sa Trường Sa
    giành quyền được sống !

    Anh, nhà báo nghèo đang đi bên lề phải ,
    đi kiếm tiền nuôi vợ nuôi con,
    chén cơm anh bây giờ có máu
    của chính anh !!!
    nhà báo nghèo đang cố đi bên lề phải !!!
    bị mấy thằng lề phải đánh te tua !!!

    Giọt nước mắt tủi nhục của anh
    vừa rớt xuống chén cơm có máu !!!
    Nếu cha mẹ anh còn sống
    Và biết được anh phải kiếm cơm
    Trong tủi nhục đến thế này
    Với nỗi niềm chua chát xót xa
    Nước mắt của họ sẽ nóng hơn
    giọt nước mắt cùa anh !!!
    Họ sẽ khóc nhiều hơn anh đã khóc …

    Saigon, 12-06-2012
    Ông Già Ba Tri
    BaTri_Oldman

What's on your mind?

Back To Top
%d bloggers like this: