Skip to content →

Category: Viet

Status về những con cá trong đại dương chật hẹp

1. Em gái xinh

Vài ngày trước tôi nói chuyện với em – một cô bé ban đầu tôi add vì em quá xinh, xinh đến độ tôi luôn khẳng định nếu bản thân là con trai, tôi sẽ tán em nếu em chưa có người yêu.

Sau cuộc nói chuyện, em nói vài câu và tôi thay đổi suy nghĩ. Cô bé này; nếu tôi là con trai thì dù em đã có người yêu, tôi cũng sẽ lật ván dở thuyền tán em lại từ đầu.

2 Comments

30 tháng 04 – Viet Thanh Nguyen 

Mình dịch bài viết về ngày 30 tháng 4 của chú Viet Thanh Nguyen cho ông bà và ba mẹ, cũng như những ai muốn đọc

Nhiều người Việt Nam lưu vong gọi hôm nay là “Tháng Tư Đen Tối.” Với họ đó là ngày Sài Gòn thất thủ. Tôi hiểu cảm giác ấy. Tôi lớn lên trong một cộng đồng người Việt ở San Jose, và tôi đã cảm thấu hết thảy những ký ức cũng như những ám ảnh không nói nên lời đó. Gia đình tôi bị đánh dấu bởi chia cách và phân ly, bởi những con người và tài sản họ bỏ lại sau lưng. Vậy nhưng tôi chẳng bao giờ toàn tâm toàn ý tán thành ý thức mất mát và oán than này, tôi chẳng bao giờ có thể ép mình nói ra cụm từ “Tháng Tư Đen Tối” (quan trọng chẳng kém, nếu chúng ta muốn than khóc, nhẽ ra ta nên nói “Tháng Tư Tang Trắng”, nhưng từ “trắng” đâm ra lại dở ở xứ Mỹ da trắng này). Giống như nhân vật tự sự trong tác phẩm The Sympathizer, tôi nhìn mọi vấn đề từ cả hai phía, vậy nên tôi hiểu rằng với một vài người Việt Nam, đây không phải ngày than khóc mà lại là dịp ăn mừng. Ngày Thất thủ, với vài người lại là Giải phóng.

Leave a Comment

Sách mình dịch sắp ra mắt

Sách mình dịch sắp ra mắt. Mong các bạn đón đọc. Đây là tác phẩm của một anh nhạc sĩ người Pháp, đã chuyển thể thành phim hoạt hình. Viết bởi nhạc sĩ nên tính nhạc trong truyện rất đẹp. Gần giống một bài tình ca ngẫu hứng hơn một câu truyện chỉn chu. Kể ra cũng vui vì hai lần dịch gần đây, tác giả đều gần với con chữ hoặc nghệ thuật, nhưng khôgg phải nhà văn chuyên nghiệp. Một người là nhà báo viết tự truyện kể cho con trai nghe về người cha đã hi sinh…

5 Comments

One last crazy thing.

Nhân vật Roger Murtaugh trong phim Lethal Weapon có một câu nói kinh điển như sau, “I’m too old for this [shit].” Lần nào ông ấy cũng nói câu đó, và lần tiếp theo ông vẫn sẽ làm những thứ nhẽ ra ở tuổi ông, người ta không làm nữa. (có đúng vậy không?)

Tôi cũng giống ông này ở một điểm – tôi cũng có một câu tương tự, “Just one last crazy thing before…” Sau “before” là gì thì tùy theo thời điểm. Lần nào tôi cũng nghĩ, thôi sau này là xong rồi nhé, sống thực tế nhé, hết giai đoạn này là phải tập trung kiếm tiền và làm người lớn nhé. Vậy nên một lần này thôi hãy làm trò điên rồ này.

4 Comments

Bài thơ Tạ từ của Misao Fujimura

(Photo: Zi Nguyen)

Misao Fujimura là một cậu học sinh Nhật chưa đến 17 tuổi, cháu của một võ sĩ samurai. Khi bị người thương từ chối tình cảm, cậu đau buồn và đi đến quyết định tự tử. Đây là bài thơ cậu khắc lên gốc cây trước giờ phút cuối của một cuộc đời còn rất trẻ.

2 Comments

Khoa học không phải tôn giáo & Chuyện về bước sóng hấp dẫn

Năm 1916, Einstein đặt giả quyết về sự tồn tại của sóng hấp dẫn mà không có bất kỳ bằng chứng rõ ràng nào. 100 năm sau, nó đã được chứng minh. 

Gần đây chuyện các nhà khoa học tìm được bằng chứng chứng minh sóng hấp dẫn (gravitational wave) có thật râm ran trên Facebook của mình. Nhẽ ra mình không quan tâm lắm, chỉ xem một clip ngắn để hiểu nó là gì, vì cho rằng bản thân rất dốt về khoa học tự nhiên, có đọc cũng không hiểu, có viết gì cũng sai.

6 Comments

Đừng bước điềm nhiên vào giấc ngủ sâu | Do Not Go Gentle Into That Good Night – Dylan Thomas

Vậy nhưng lần nào dịch cũng bỏ cuộc nửa chừng, tựa như lúc đọc thì hồn bài thơ nằm ngay trên lòng bàn tay đang xòe mở, mà khi dịch liền biến thành cánh bướm vờn quanh tâm trí nhưng không bao giờ chịu đậu xuống cho mình bắt lấy.

5 Comments

Chào Tết của tôi

(Photo: Gió Trời)

Lúc nãy trên đường vừa lái xe vừa nghe nhạc xuân, tôi nghĩ đến bao nhiêu điều để viết. Ấy vậy mà đến lúc về, dọn nhà, cắm hoa, đi tắm, họp nhanh với thằng bạn, đến giờ đã quên hết sạch cả thi hứng lẫn ý thơ. Nhưng tôi vẫn quyết định ngồi xuống viết vài dòng bởi những điều ánh lên trong trí tôi đẹp quá, không chép lại thì phí phạm lắm thôi.

6 Comments

Tại sao khủng long không tiến hóa trí thông minh và tại sao tôi không thích Lolita

Cách đây khá lâu, tôi tìm một câu hỏi trên Quora: Tại sao khủng long sống đến 165 triệu năm trên trái đất mà lại không phát tiến hóa trí thông minh như loài người? Tôi biết rằng câu trả lời sẽ rất thú vị, nhưng thực lòng không ngờ nó lại “khai sáng” hẳn một khía cạnh trong nếp nghĩ của bản thân.

5 Comments

Khi mới là cũ và khi cũ là chưa từng (Hay là về Thương Nhớ Mười Hai)

Bài gốc đăng trên Tuổi Trẻ

1. Từ lâu nay, khi du lịch đến một thành phố mới, tôi đã không còn hào hứng như xưa. Khi đang ngắm một cảnh núi non hùng vĩ, tôi đã thôi sững sờ. Ngỡ như lòng ham chuộng những thú mới mẻ đã chết, và nếu đúng thế thật thì buồn lắm.

2 Comments
Back To Top