Skip to content →

Category: Viet

Ba mẹ à, con về nhé

Ba mẹ à…

Dì nói Tết hên là ở Tx, đông người Việt. Con thiệt tình chẳng thấy có gì khác. Tết năm ngoái ở WA, hay tết này ở Tx, lòng con cũng thấy nguội lạnh như nhau. Người yêu chỉ có một, đâu thể vì ai đó hao hao giống mà tim đập nhanh lần nữa bao giờ.

Con hơi sến ba mẹ thông cảm. Tại mấy bữa ni coi Paris By Night hơi nhiều.

Nhưng mà thật sự nó vậy đó. Mai là mai giả, cúc loe hoe mấy chậu, vui gì nỗi mà vui. Cứ như trên WA tuyết trắng, con còn thoả thích khóc. Ở đây thấy ba cái đồ Tết đó con chỉ thêm mệt. Cảm giác mệt đến từ những gì nửa vời, chắp vá, không trọn vẹn; đến từ những ngày đầu năm âm lịch nhưng không thể gọi đó là Tết. Read More Ba mẹ à, con về nhé

Leave a Comment

“Deeply I love only life.”

Gần Valentine rồi. Và tôi lại nghĩ mình có bổn phận phải viết gì đó để lại cho chúng sanh trẻ tuổi. Ban đầu tôi định viết về đạo Phật, trả lời một số câu hỏi tôi hay gặp; những câu ngày xưa tôi cũng từng tự hỏi, tự đi tìm câu trả lời, và rồi tự an ủi mình với 1 số lý lẽ nào đó. Nhưng thôi, ngày nào đó ai hỏi tôi sẽ trả lời 🙂 Và ngày nào đó có duyên; tôi hỏi sẽ gặp được người trả lời cho tôi. Thế nên bây giờ tôi sẽ viết về tình yêu vậy.

Read More “Deeply I love only life.”

Leave a Comment

[Hotboy nổi loạn] Ai cho tôi linh hồn…

cho tôi ngày xưa ngây ngô
cho tôi niềm vui mơ hồ
cho tôi thờ ơ
cho tôi nghi ngờ
tôi nghe niềm tin vu vơ
tôi nghe lòng tham đang chờ
tôi như mộng mơ ngu ngơ ngu ngơ

Tôi xin mượn lời của nhạc sĩ Nguyễn Hải Phong trong bài “Linh hồn và thể xác” để mở đầu bài viết này. Nếu bạn có lòng kiên nhẫn đọc hết, cũng xin đưa bài hát này theo bạn đến những câu chữ cuối cùng. Tôi nghe bài hát trên đường lái xe về nhà, sau khi xem xong Hotboy nổi loạn; và bất giác mỉm cười vì đây có lẽ là bài hát tuyệt vời để làm Ost cho bộ phim, hoàn hảo từ tiêu đề đến lời nhạc.

Read More [Hotboy nổi loạn] Ai cho tôi linh hồn…

Leave a Comment

“Đường về nhà bỗng ngắn.”

Hôm nay tôi xem một bức ảnh ai đó chụp trên Facebook. Trong bức ảnh là màn hình nhỏ xíu dành cho hành khách xem phim trên máy bay. Bức ảnh với caption “Đường về nhà bỗng ngắn.” Và ngay phía dưới là comment từ một người bạn của chủ nhân bức ảnh, “Cho những yêu thương bất chợt dài ra.” Chắc hẳn người chụp là một cô bé đang du học rồi. Chắc hẳn cô bé đang ở trên chiếc máy bay hướng về Việt Nam. Chắc hẳn trong mười mấy tiếng bay xuyên lục địa đó, cô bé…

Read More “Đường về nhà bỗng ngắn.”

9 Comments

“Rõ ràng như thế mà sao con nhỏ đó không hiểu vậy?”

Hôm nay tôi có một History Before 1876. Mà hôm nay cũng là ngày đầu tiên của tháng Hai, Tháng Kỷ niệm dành cho Người Da đen. Đang ngồi gà gật facebook trong lớp thì ông thầy hỏi: -Tụi bây biết vì sao chỉ có Black History Month mà không có Whites History Month không? -Well, – thằng da đen thui bự chát tóc xoăn ngồi trước mặt tôi cười phớ lớ trả lời – Thì tụi da trắng có 11 tháng còn lại rồi. Cả lớp bò ra cười ầm ầm. Đen cười, trắng cười, vàng đợi 5 phút…

Read More “Rõ ràng như thế mà sao con nhỏ đó không hiểu vậy?”

Leave a Comment

Chúng ta nghe, và rồi chúng ta phải nói.

Tôi chỉ viết ngắn gọn thế này thôi, vì cũng không có hứng thú để viết chi cho dài.

Bất kì đứa nào học Communications, hoặc từng lấy một lớp Speech và học hành tử tế đàng hoàng được A trở lên; đều phải biết một đơn vị kiến thức cơ bản sẽ được dạy gần như trong chapter đầu tiên của bất kì quyển sách đàng hoàng tử tế nào về Communications: giao tiếp/ truyền thông (communications) tồn tại dưới hai hình thức riêng biệt: Linear Model (Hình thức Tuyến tính) và Transactional Model (Hình thức Tương giao) Ở đây là tôi tạm dịch như thế, chứ chữ nghĩa tiếng Việt có chuẩn thế không thì tôi không rõ.

Read More Chúng ta nghe, và rồi chúng ta phải nói.

Leave a Comment

[Chương 02] Nhật ký gởi Jordan

Jordan yêu dấu, Lần đầu tiên mẹ gặp Charles Monroe King là khi cha đứng trong phòng khách ngôi nhà đá xám ở Radcliff, Kentucky nơi mẹ đã lớn lên, một tiền đồn của khu quân sự Fort Knox. Hôm đó là cuối tuần, Ngày của Cha, năm 1998, và mẹ đi thăm ông ngoại, bất đắc dĩ mà đi thôi. Ông ngoại con, một cựu sĩ quan luyện quân mà lúc đó trông giống như phiên bản lùn hơn của Muhammad Ali, đã cảnh cáo mẹ ngay từ thời niên thiếu là một ngày nào đó mẹ sẽ hối…

Read More [Chương 02] Nhật ký gởi Jordan

Leave a Comment

Tôi tin rằng cuộc đời này có lí do cho tất cả những sự vô lí của nó.

Tôi muốn viết những dòng này cho một trong những đêm buồn, rất buồn. Và càng lớn người ta càng dễ cười khi buồn hơn, vì chuyện gì cũng nhẹ bâng. Như gió thoảng mây bay vậy thôi. Nay sống mai chết còn không lường trước, nói gì đến một hai trì hoãn trong cuộc đời. Hoặc như anh Bút Chì trích ai đó trong blog của ảnh; là nếu không cười thì ta chỉ còn biết khóc mà thôi.

Tôi không biết mình nên làm gì. Nên nén nỗi buồn lại, nén nó thật chặt, thật sâu; để cái hương vị đắng ngắt của nó lan tỏa thấm vào người, cho hả hê sung sướng, cho tràn trề viên mãn. Hay là cứ tung hê nó ra, kêu gào nó ở mọi nơi, đón nhận những lời an ủi mà sau cùng còn lại chỉ là những nửa vời nhạt nhẽo. Tôi thực sự không biết.

Tôi sợ phải khóc một mình. Khóc một mình hành hạ tinh thần và cả thể xác của tôi. Khó thở. Khó thở lắm. Khó thở vì nước mắt chảy ra không mang được nỗi đau trong người, không đủ mạnh như ghềnh thác bão lũ mà cuốn đi tảng đá đang đè lên tim. Sến súa là thế nhưng nó là thật. Là thật 100%. Sống càng lâu sẽ thấy những gì sến súa, siêu nhiên, kỳ ảo hoàn toàn là thật. Còn những gì mình tưởng là thật hóa ra lại nửa thật mà thôi. Đời này không có thứ gì là ảo. Cuộc đời xinh đẹp này, thần tiên này, với bao nhiêu nhân duyên vận hội tụ lại mà thành; làm sao có thứ gì ảo được.

Tôi là đứa thích giữ niềm tin. Nói thừa quá, ai mà chả thích giữ niềm tin. Chỉ là cuộc đời này xén bóc đi từng lớp niềm tin đọng quanh thành quách trái tim người và để trơ lại những sớ thịt chai sạn sần sùi. Chạm vào là giật điện đấy. Ai cũng ngại chạm vào. Nhưng có mấy ai biết, trái tim đó cần được giật điện, cần 1 người vì nó mà dẫn điện, để tái tạo lại một lớp niềm tin mới. Mấy ai biết? Mấy ai nên biết và sẽ được biết? Sự thần kỳ của Thượng đế luôn nằm ở cánh cửa cuối cùng, ở chiếc hộp cuối cùng, nhưng cánh cửa nào mới là cánh cửa cuối cùng? Read More Tôi tin rằng cuộc đời này có lí do cho tất cả những sự vô lí của nó.

Leave a Comment

Viết cho em một chiều đầy nắng

Bài viết cũ từ ngày 05 tháng 07 năm 2009

For Zi. Viết ngay sau khi đọc xong Alice-của-Zi-viết. Một ngày đầy đủ cảm xúc và không tật nguyền bởi thị hiếu

Anh vừa đọc câu chuyện nhỏ của em xong. Vươn vai, ngáp. Gập màn hình laptop, anh bước lại phía khung cửa sổ. Phước đức cho ông thợ xây – hay ông kiến trúc sư nào đó – đã quyết định xây cái cửa sổ này hướng về phía bờ hồ. Nó ở trên cao. Và anh không phải ngước lên để nhìn bất cứ thứ nào cả.

Trừ bầu trời.

Nhưng anh cũng chẳng mấy khi nhìn ngó gì bầu trời. Đôi lần anh có thấy máy bay cất cánh – khu anh làm việc gần sân bay. Nhưng cũng chỉ đôi lần. Dưới đất có nhiều thứ hấp dẫn anh hơn. Ừ, dưới đất, tức là trên mặt đất, nơi anh và em đang đứng. Có phải nó nghiêng 30 độ 5 đúng không em? Nghĩa là em và anh cũng đang đứng nghiêng. Kì cục thật! Hóa ra hơn 6 tỉ người chúng ta đều là những diễn viên xiếc tài ba, đứng nghiêng 30 độ 5 mà vẫn không ngã, em nhỉ. 6 tỉ diễn viên xiếc. Mỗi người mang một phục trang khác nhau, một đôi giày khác nhau; mỗi người có một bộ mặt khác nhau, và hầu như đều là mặt nạ. Em à, anh đã bật cười khẽ khi nghĩ đến khúc này. Vì lẽ thế thì chúng ta đã có một đoàn xiếc khổng lồ. Và đoàn xiếc đó lưu diễn vòng quanh mặt trời, đều đặn, đều đặn.

Cho ai xem? Read More Viết cho em một chiều đầy nắng

Leave a Comment

Tất cả chúng ta đều cần được tha thứ.

Đây là bài viết đầu tiên của tôi. Đầu tiên cho cái gì? Năm mới, năm con Rồng? Không, tôi nào có rảnh mà đi làm những trò vớ vẩn kiểu Trao giải Tổng kết cuối năm và Giao ban đầu năm.

Nói một cách nghiêm túc, kể từ hôm nay tôi sẽ bắt đầu tập viết lại. Tập viết như một đứa trẻ ngày đầu đi học, cô giáo cầm roi đứng bên cạnh trong khi đứa trẻ vật vã với cây bút chì 2B màu vàng. Như thế kể ra còn tệ hơn khi tôi tập viết bài văn đầu tiên. Sẵn là một đứa trẻ có chữ trong đầu, những dòng văn đầu tiên của tôi được viết rất dễ. Dễ như cỏ dại ở đâu len lách khỏi cái đầu đầy đất mà lan ra trang giấy. Có lẽ ông bà ta nói đúng, thứ gì bắt đầu dễ thì rồi sẽ mất, sẽ phai, sẽ chai sạn đi. Vì lẽ gì thì có trời mới biết.

Read More Tất cả chúng ta đều cần được tha thứ.

Leave a Comment
Back To Top