Skip to content →

Category: Ghi Chép

Trong một diễn tiến khác của việc cố gắng trở thành người tốt

Tôi viết bài này như một lời khuyên dài cho những bạn nhỏ tuổi hơn và có lẽ chưa trải qua nhiều chuyện như tôi. Tôi cũng viết nó như một lời chia sẻ và xác nhận với những người đã chín chắn hơn nhiều. Rằng tôi có đúng không? Và họ đã làm gì để vượt qua?

Read More Trong một diễn tiến khác của việc cố gắng trở thành người tốt

10 Comments

Thư đầu tiên của 2014

Gởi con của mẹ,

Tự dưng bị hứng muốn viết linh tinh, nhắn nhủ với các con hai bài học nho nhỏ trong cuộc sống.

Hôm nay mẹ chính thức thức dậy trong căn phòng dễ thương hết mực của mẹ ở Arlington sau 3 tuần chạy xe vòng vòng quanh nước Mỹ như một con hâm dở. Kể ra mẹ cũng không định viết thư cho mấy con đâu vì còn bao nhiêu chuyện phải làm: đi tắm khoảng 1 tiếng hơn nè, dọn dẹp sơ sơ nè, ra Starbucks mẹ thích và ngắm mọi người nè… Nhưng trong lúc dọn phòng, mẹ nhìn thấy quyển sổ “Pillow Book for the World” của mẹ.

Read More Thư đầu tiên của 2014

Leave a Comment

nghĩ vụn vặt, nghĩ linh tinh, con chữ lộn xộn

“When you gonna make up your mind Cause things are gonna change so fast All the white horses have gone ahead I tell you that I’ll always want you near You say that things change My dear.” (Winter – Tori Amos) (Photo: Patrick Ng) Nói chung là không thể nào xem Doctor Who mà không nghĩ về vũ trụ và những thứ xa hơn thế. Chúng ta thật là nhỏ bé. Và mọi thứ đôi khi trở nên tầm thường đến lạ kỳ. Những người mình gặp, sponsor, money, fame, popularity, finals, grades, publish, organizations… tại sao những thứ phù phiếm…

Read More nghĩ vụn vặt, nghĩ linh tinh, con chữ lộn xộn

Leave a Comment

“Get Lost. Be Found.” – the Travel Journal Across the States

Link ủng hộ “GET LOST. BE FOUND.” – THE TRAVEL JOURNAL ACROSS THE STATES ***Pleases scroll down for English version*** 3594 Miles là ai? Chúng tôi là ba người bạn cấp III từ Việt Nam: Rio Lam, Zi Nguyen, và Iris Le. Hiện tại chúng tôi đang học Đại học ở Mỹ, và theo đuổi những mục tiêu khác nhau: Rio tiếp tục con đường viết lách từ khi ở Việt Nam, Zi hiện đang hoạt động trong lĩnh vực Nhiếp ảnh thời trang; và Iris hướng đến mục tiêu trở thành thành viên của các tổ chức nhân đạo…

Read More “Get Lost. Be Found.” – the Travel Journal Across the States

3 Comments

we the human

Mỗi nguyên tử trong cơ thể bạn đến từ một ngôi sao đã nổ tung. Và, nguyên tử trong tay trái của bạn có lẽ đến từ một ngôi sao khác với tay phải. Đây chính là điều thi vị nhất mà tôi biết về Vật lý: Bạn là những bụi sao. Bạn có lẽ đã không hiện diện nếu những ngôi sao không nổ tung, bởi vì tất cả những nguyên tố – carbon, nitrogen, oxygen, sắt, tất cả những gì liên quan đến tiến hóa và cuộc sống – không phải được tạo ra từ lúc khởi thủy.…

Read More we the human

8 Comments

Ta đã bỏ lại những điều gì?

Vài dòng con trẻ mến tặng anh Mèo Đeo Nhạc. “It Is Our Choices, Harry, That Show What We Truly Are, Far More Than Our Abilities” (Dumbledore) (Photo: Zi Nguyen)   I – Ưu tiên cốt lõi, chi phí cơ hội, và bạn Có một lúc nào đó, hẳn người ta cũng bắt đầu tự hỏi mình muốn làm gì và muốn trở thành ai. Tôi cũng thế. Và bây giờ tôi 23 – độ tuổi quá trẻ để có khả năng nói đúng về hầu hết mọi thứ, nhưng lại không đủ trẻ để vô tư nói ra những…

Read More Ta đã bỏ lại những điều gì?

12 Comments

Lời xin lỗi của một người trẻ

tumblr_mmvotjEp9x1rn2a8ro1_500

(Ashish Spring 2012 collection)

Cách đây vài tháng, tôi có dịp đọc loạt bài “Vẻ đẹp của chính trị”, viết bởi nhà báo Đoan Trang. Cô là người từ lâu tôi đã hâm mộ, bởi những lời nhận định chặt chẽ, lập luận sắc bén (chứ không cảm tính chủ quan hoặc sa đà vào công kích cá nhân như một vài người khác). Nội dung của “Vẻ đẹp của chính trị”, nếu tóm tắt theo nhận thức còn non nớt của tôi, sẽ như thế này: “Chính trị là quá trình ra quyết định và thực thi quyết định đó trong một nhóm, một cộng đồng bất kỳ, có thể ở quy mô một xã hội, đất nước.” Vì như thế, chính trị không nhất thiết phải là điều gì cao xa, không phải bầu cử quan chức hay những đấu đá quan trường; mà nằm ngay trong việc tăng giá rau muống, nộp thuế bất động sản, sinh con ở bệnh viện nào… Ngay giây phút này, từng người trong chúng ta đều đang liên quan đến chính trị.

Chỉ trong vòng tháng 7 vừa qua đã có ba em bé mới sinh ra bị chết ngay sau khi tiêm vaccine chống viêm gan B. Tôi đã theo dõi sát sao diễn biến của chuyện này, và dĩ nhiên, như hầu hết những người trẻ khác biết chuyện, tôi muốn ai đó phải bị xét xử, phải chịu trách nhiệm thật nặng. Sau đó, khi được một người quen trên Facebook mời vào trang kêu gọi bộ trưởng Y Tế Nguyễn Thị Kim Tiến từ chức, tôi đã từ chối không tham gia. Tôi đem chuyện này kể với mẹ, và nói rằng, “Không làm gì thì thấy mình có lỗi; bởi lẽ những chuyện đã xảy ra với người khác, nếu không làm gì, thì sẽ có ngày nó xảy ra với mình. Nhưng mà…”

Sự thật là một bộ phận những người trẻ, trong đó có tôi, không quan tâm đủ đến những gì đang xảy ra ở đất nước mình. Chúng tôi không hèn nhát hay bàng quan, mà có lẽ đúng hơn; chúng tôi không muốn quan tâm. Nhưng trước khi đưa ra một lời chê trách nào, hãy cho chúng tôi một cơ hội giải thích. Read More Lời xin lỗi của một người trẻ

10 Comments

Những gánh nỗi buồn trên vai. Cho ai đi qua thương nhớ…

Những gánh nỗi buồn trên vai

Cho ai đi qua thương nhớ

Những chiều đông nào dang dở

Lặng người ta khóc. Cô đơn.

Mấy ngày nay tôi nghe nhiều chuyện buồn, lại toàn là những chuyện không biết lời nào để an ủi; có chăng chỉ mong gặp được người ta, nắm nhẹ bàn tay mà lòng nguyện cầu mọi điều rồi sẽ ổn.

Hôm trước có cô bé vào tâm sự, em trót mang thai với người yêu, lại là thai ngoài tử cung, có muốn cũng không giữ được. Em nói muốn đi theo con của mình luôn.

Hôm sau một đứa em gái khác lại vào nói vừa chia tay người yêu 3 năm. Nhưng con bé quyết định vẫn tiếp tục yêu.

Cũng tối hôm đó, bạn Lưu Tử vào kể chuyện mèo bị bắt, chắc giờ đang ở trên bàn nhậu của ai đó. Bạn coi mèo như con. Bạn và mình, ai cũng muốn đấm vào mặt những người an ủi kiểu, “Thôi, có con mèo thôi mà.” Có nỗi buồn nào nhỏ nhặt không?

Tối nay Oanh nhắn tin cho tôi về phù du. Theo đuổi phù du làm gì, khi ba mẹ không biết khi nào mới gặp.

Làm sao tôi trả lời được chừng đó câu hỏi, chừng đó nỗi buồn? Thậm chí đến cả lắng nghe, tôi cũng không làm được, bởi lắng nghe làm sao khi người nói – nói xong nỗi buồn vẫn còn nguyên; mình chẳng hề san sẻ cho người ta được phần nào.

Tất cả những mơ hồ này, những chông chênh này, những hoang mang; mỗi người tự gánh trên vai, cô độc quá chăng?

Tôi luôn muốn ngồi lại với họ, chậm chạp thôi, đỡ lấy cái gánh trên vai họ mà đặt xuống đất, dẫu chỉ được một quãng thanh thản bên nhau. Sau đó họ lại phải nhấc gánh lên mà đi một mình, nhưng trong tâm ít nhiều vẫn nhẹ nhàng hơn. Nói là thế nhưng có mấy khi tôi làm được. Gánh quá nặng mà tôi thì quá vô tâm. Read More Những gánh nỗi buồn trên vai. Cho ai đi qua thương nhớ…

3 Comments

Nhớ hoa vàng của Trịnh

40234615

(Nguồn: http://www.panoramio.com/photo/40234615)

Chuyện là thế này.

Tôi mở file ra định dịch thì Torrent báo vừa load xong tập 24 How I Met Your Mother. Thế là phải xem phim trước. Xem xong phim thì tôi thấy mệt trong người nên đi tắm. Lúc tắm thì hay nghe nhạc, lần này lại nghe playlist nhạc Trịnh. Tắm xong, tôi tự nhủ nhất định sẽ dịch tiếp, đến tối còn họp conference với các anh chị, rồi tranh thủ viết nốt truyện “My Scattered Youth.” Nhưng là do cái playlist. Nó không để tôi yên, nó tự động chơi bài “Một ngày như mọi ngày“. Giọng của Trịnh không liêu trai, róc rách như giọng Khánh Ly; mà cứ nhẩn nha thả từng chữ, vừa gọn vừa trầm.

Đã nghe “Một ngày như mọi ngày” thì rất khó để dịch, bởi lẽ hôm qua, hôm kia, hôm trước hôm kia; tôi đã làm chuyện đó gần như cả ngày. Không, tôi thích chuyện này lắm. Chỉ là bài hát khiến tôi không-muốn làm việc đó trong vòng từ đây cho đến tối. Tối nay phải khác.

Nhưng có lẽ chẳng có gì khác.

“Một ngày như mọi ngày 
Đi về một mình tôi”

Nghe bài này đến lần thứ hai thì sẽ thấy đời mình như một áng mây trôi. Đến lần thứ ba thì sẽ thấy xác thân phàm trần hơi nặng. Đến lần thứ tư thì muốn có người, hú hí làm những chuyện bình thường vớ vẩn còn hơi chiều tối nào cũng ngồi nghe nhạc Trịnh một mình. Đến lần thứ năm thì phải đổi bài, không thể nghe một bài hát năm lần liên tiếp, vì như thế là đang giết chết bài hát trong đầu mình.

Lần thứ sáu có thể ở một nơi nào đó, một lúc nào đó mãi sau này, vô tình nghe lại và ngẩn ngơ nhận ra, bao nhiêu thời gian trôi qua mà ta vẫn “một ngày như mọi ngày, ta nhận lời tình cuối”, giống hệt như lần đầu tiên ta có duyên nghe bài này. Một minh chứng huyền diệu cho những ngày lặp đi lặp lại, những quãng đời không chịu đổi thay.

“Mãi một đời về không” Read More Nhớ hoa vàng của Trịnh

6 Comments

My ambiguity at its finest

So, technically, this is my very last day at TCC. I have been in a community college for way tooooooooooo long, which sometimes drives me mad seeing my friends in university. By now, I haven’t heard anything from Texas A&M. And this is the feeling of waiting, isn’t it? It is the feeling of a swirling pain in your stomach when you at the same time both dream and have to keep yourself from dreaming too much. Because once your imagination climbs so high, it’s your heart falling down and hitting ground hard when the reality turns out to be not what you desire.

[background music]

[When you try your best but you don’t succeed

When you get what you want but not what you need

When you feel so tired but you can’t sleep

Stuck in reverseeeeeeeeeeeeee]

Ok, that’s (how come you don’t know) Coldplay. The stage is mine now again, please shift that spotlight to this place. Thank you! Don’t drive me crazy! That song has been obsessed my brain for days. I do want to cry. I did cry some days ago when I heard it; thinking about what I want and what I need, and all kinds of absurd relationships which fate can create between those two.  Read More My ambiguity at its finest

Leave a Comment
Back To Top