Skip to content →

Tag: BEAUTY

Nghệ thuật lại khá vô dụng | All art is quite useless – Oscar Wilde

Lời tựa mở đầu tiểu thuyết “Bức tranh của Dorian Gray”

Nghệ sĩ là người sáng tạo nên những cái đẹp. Khơi mở nghệ thuật và ẩn che nghệ sĩ chính là mục tiêu của tự thân nghệ thuật. Kẻ phê bình là người có thể chuyển tải ấn tượng của mình về những cái đẹp theo một lối khác hoặc bằng một chất liệu khác.

Phê bình, dù khen hay chê, thực chất chính là một dạng tự truyện. Kẻ tìm thấy những ý nghĩa xấu trong những cái đẹp vốn là kẻ đã tàn rữa không chút phấn hương. Đó là một sai lầm. Read More Nghệ thuật lại khá vô dụng | All art is quite useless – Oscar Wilde

Leave a Comment

[AP] Việt Nam cân nhắc hôn nhân đồng tính

 Na Son Nguyen – AP Photo   Trong bức ảnh được chụp vào ngày 26 tháng 07, năm 2012, Nguyen Thi Chi (20 tuổi, bên trái) và Dinh Thi Hong Loan (30 tuổi) đang ở trong phòng trọ tại một con hẻm ở Hà Nội, Việt Nam. Cặp đôi đồng tính nữ này đã hẹn hò hơn 2 năm và dự tính kết hôn vào tháng tới. Chính phủ Cộng sản hiện đang xem xét chấp nhận các cặp đôi đồng tính được kết hôn hoặc đăng ký hợp pháp và thừa hưởng quyền lợi – đánh dấu Việt Nam…

Read More [AP] Việt Nam cân nhắc hôn nhân đồng tính

Leave a Comment

Good girls go to heaven. Bad girls go everywhere.

(Zi Nguyen) Đây là một bài tâm sự cá nhân, không phải bài viết. Tôi viết cho những cô bạn dễ thương của tôi, không phải cho thiên hạ 🙂 1. Tôi nhớ một lần, ở quầy bar trong nhà một người bạn, lần đầu tiên tôi uống Sex on the Beach. Đứa thô lậu như tôi cũng chẳng kén chọn gì với cocktail; chỉ nhấp môi lấy vị cho biết là chính. Nhưng giữa tiếng nhạc của Queen, bài Bohemian Rhapsody thì phải, tôi vẫn còn nhớ bạn dặn tôi một câu ghi lòng tạc dạ: “Become bitchy, then…

Read More Good girls go to heaven. Bad girls go everywhere.

Leave a Comment

Thư gởi tình yêu.

“Deeply I love only life.”

-Nietzsche-

1. Viết gởi em, Cuộc Sống.

Ơi này cuộc sống nhỏ xinh đang ôm ấp tôi, em có biết là em đáng ghét đến thế nào không? Em để tôi ngày ngày gào thét tôi yêu em, em đẹp xinh, em đáng yêu; em bắt tôi phải mở miệng cười tươi mỗi sáng, quét nhà trong cảm hứng đang đưa từng bé hạt bụi về với mẹ đất trên chuyến xe thùng rác mỗi chiều; thế mà tôi đợi mãi vẫn không thấy em ban cho tôi một nụ cười dù là thoáng nhẹ nhất. Là sao? LÀ SAO? Sao em khó tính quá vậy? Đến khi nào tôi mới chứng minh được tình yêu tôi dành cho em, để rồi em kéo tôi ra khỏi vũng bùn lầy lội xám xịt đang bám đặc quánh quanh tôi hử?

Read More Thư gởi tình yêu.

Leave a Comment

Đẹp

Có những ngày nắng đẹp, như hôm nay chẳng hạn, tôi thường đi bộ rất chậm. Đi dưới ánh nắng vàng ươm như mật tuôn rực rỡ tràn trề trên những tán cây trổ hoa, trên mái nhà, trên tường kính, tai nhét earphone nghe dăm ba bài rock nhẹ nhàng nào đó. Cứ đi như thế và khi thấy bóng một người vội vã vụt qua, tôi lại thầm nghĩ, “Trời ạ, đi nhanh làm chi vậy? Hôm nay đẹp quá mà. Này bạn gì ơi, bạn không thấy hôm nay đẹp thế nào à?”

Nhưng tôi không nói, dĩ nhiên. Tôi cũng chẳng thể hiện một tí biểu hiện cảm xúc nào trên mặt cả. Tôi chỉ ngước mặt lên nhìn theo họ một thoáng rồi lại thôi, lại quay trở về với những bài rock nhẹ nhàng quen thuộc.

Thế nên giờ tôi sẽ viết một ít về chủ đề cũ rích mà tôi đã nhai đi nhai lại không biết bao nhiêu lần: mặt nạ. Cái lớp mặt nạ chúng ta phủ lên mặt. Nó được cấu thành từ những định kiến xã hội, từ sự an toàn mốc meo, từ sự lười thể hiện cảm xúc (vâng, đôi khi chúng ta lười nở một nụ cười, dù thật nhẹ; và đôi khi để một giọt nước mắt rơi ra cũng đòi hỏi không ít thành công lực.) Chúng ta cứ thế ngậm miệng nuốt trọn những ngổn ngang cảm xúc của chúng ta ngay trước khi chúng được thành hình. Thiệt là nặng lòng đó mà.

Nói chung hôm nay nắng đẹp trời đẹp, trai đẹp lại lượn nhan nhản trong trường. Tôi yêu gì đâu những anh cao cao mặc quần khaki đi giày Tom’s, với cả t-shirt tay dài. Hình như từ dạo bắt đầu nghe country thì chuyển gout như thế; chứ trước đây tôi vẫn hay ấn tượng với những anh mặc jean rách tank top hơn. Nhưng nói gì thì gì, trai đẹp mặc sao cũng đẹp. Buồn nhất là mỗi lần nhìn thấy những anh rõ là dáng đẹp mà ăn mặc vớ vẩn. Lúc đó chỉ ước được làm bạn gái mấy ảnh rồi dẫn mấy ảnh đi mua đồ. Tôi bảo đảm là kể cả mua đồ trong Wal Mart thì cũng vẫn đẹp hơn hẳn. Tôi là tôi rất ghét những vẻ đẹp bị bỏ phí không biết tận dụng. Và tôi thật lòng chân thành muốn góp phần cứu rỗi thế giới bằng cái đẹp, đúng như những gì Dostoyevsky đã rao giảng. (1) Read More Đẹp

Leave a Comment
Back To Top