Skip to content →

Con Đường Bỏ Lại | The Road Not Taken – Robert Frost

Cuối cùng tôi cũng quyết định dịch hoàn chỉnh bài thơ này của Robert Frost. Tôi đã muốn làm từ lâu, ít nhất là từ đầu năm ngoái. Đợi đến bây giờ bản dịch vẫn dở như vậy, không đạt được cái thần của tác giả. Nhưng tôi chẳng muốn chờ thêm nữa.

Hai nẻo đường rẽ lối giữa rừng vàng,

Tôi đành đoạn chẳng thể đa mang

Thân lữ khách tần ngần đứng mãi

Một nẻo đường tôi nhìn xa ngái

Cho đến khi mất hút giữa rừng sâu;

Δ

Cung đường còn lại, cũng chẳng khác gì đâu,

Dường như nẻo này tốt hơn có nhẽ

Đường xanh cỏ và lối đi quang quẻ;

Δ

Mặc dù vậy, chừng như vẫn thế

Hai con đường đều đã mòn dấu chân

Sáng hôm nay hai con đường rẽ ngang

Trên thảm lá chẳng vết chân quay lại

Δ

Ồ, cung thứ nhất để một ngày khác vậy!

Nhưng tôi biết đường đưa lối xa mãi

Tôi ngờ mình bao giờ trở lại đây.

Δ

Tôi thở dài và kể lại ở đây

Chuyện ngày trước của năm xa xưa lắm:

Hai cung đường rẽ lối giữa ngàn cây

Tôi chọn nẻo ít kẻ dời bước đi

Và mọi khác biệt tựu hình từ ngày ấy

Rio Lam Signature

Subscribe This Blog

Published in Translations

Comments

What's on your mind?

Back To Top
%d bloggers like this: