Skip to content →

Một bài thơ tác giả gởi lúc 2 giờ sáng

Tên của bài thơ là “Xứ sở không gương”, và tác giả của nó là Nhạn Lai Hồng.

Image

(Ảnh: Athenbird)

Ngày xưa ở một xứ sở không gương

Người ta sống vui, êm đềm, hạnh phúc

Những hình hài bí mật lướt qua nhau trong vô định mông lung

Thấy mặt nhau, nhưng không thấy được mặt mình

Rồi một ngày có người đứng lên nói

”Đã đến lúc rồi. Tôi phải ra đi

Cuộc sống thế này quá vô vị

Con quạ bảo rằng một vương quốc xa xôi nào đó nơi mặt trời lặn

Có một vật gọi là chiếc gương

Cao như núi, rực rỡ chói lòa

Trong suốt vô tận như trời đêm bao la

Nhìn vào đó sẽ thấy được khuôn mặt ta

Nhìn vào đó sẽ thấy được mình.”

Những người khác hỏi, “Vậy để làm chi?

Anh còn mong gì hơn cuộc sống bình yên như thế

Hãy ở yên nơi mà anh thuộc về.”

Người kia đáp, “Không, tôi không hạnh phúc. Không thể

Có vui gì khi không biết được khuôn mặt ta?

Mọi người thấy được điều tôi không thấy

Tôi thấy được điều các người bất tri.”

Và thế là người đó ra đi

Lang thang vô tận về phía mặt trời lặn

Qua xứ sở của những người thợ nặn

Họ cười hớn hở, khoa múa những bàn tay

”Để chúng tôi lấy đất sét đắp lên mặt anh

Khi nó cứng lại, gỡ ra anh sẽ thấy mặt mình.”

Người kia lắc đầu, “Có ý nghĩa gì đâu

Đất sét nào có phải thịt da

Khi nó rơi xuống, tôi chỉ thấy được chiếc mặt nạ mình thôi.”

Anh ta lại đi, qua xứ sở của những người thợ họa

Những con người ngây dại nhìn anh ta bằng đôi mắt cá

”Để chúng tôi vẽ ra anh

Nhúng anh vào thứ mực đen thẳm

Áp anh vào một tờ giấy trắng

Trên đó anh sẽ thấy khuôn mặt mình.”

Người kia lắc đầu, lặng thinh

”Tôi chỉ thấy được cái bóng mình thôi

Uổng phí một tờ giấy, và tôi sẽ không bao giờ được gột rửa

Thứ mực đen ngòm sẽ mãi bám lấy tôi.”

Và anh ta tiếp tục bước đi

Qua xứ sở những người mũi dài

Những bậc thầy có giọng nói ngọt ngào và khả năng kể chuyện đại tài

Họ ôn tồn đề nghị, “Chúng tôi sẽ kể về anh

Miêu tả khuôn mặt anh bằng lời nói chính xác hơn bất cứ bức chân dung nào từng được biết.”

Người kia vui mừng, và lắng nghe họ kể

Lũ trẻ mục đồng bay nhảy hát đồng dao

Nhưng lạ thay, mỗi người kể mỗi khác

Người nói khuôn mặt anh vốn bằng đất sét, người nói trông anh nhuốm đầy mực đen

Anh có vẻ vui tươi hạnh phúc, nhưng lại mang đôi mắt cá

Có lúc anh đeo cả chiếc mũi dài

Một người bảo, nhìn anh giống chiếc bóng

Hai vệt đen dài lượt thượt đi song song

”Vậy là sao? Tôi không tin các người được

Những kẻ khoác lác nói những điều tôi không mong.”

Một người bước ra, áo choàng dài lặng lẽ

”Để ta dẫn anh đến chỗ chiếc gương.”

”Chiếc gương? Nhưng tôi…” “Nhưng ngươi sẽ quên đường

Sẽ không còn về nhà được nữa

Hãy bước vào đó, ở đây ta sẽ đợi

Đón ngươi trở lại và dẫn ngươi đi.”

Những người mũi dài biến mất, cánh cửa hiện ra

Người kia im lặng rồi nhắm mắt bước qua, vào thánh đường nguy nga tráng lệ

Cao như núi, rực rỡ sáng lòa hơn mọi lời kể

Giữa bóng đêm mịt mùng vô tận, anh không nhìn thấy chiếc gương

Không nhìn thấy thái dương lẫn vũ trụ vĩnh hằng thinh lặng

Chỉ thấy một bóng người đang chìm trong lửa đỏ

Một hình nhân đang bùng cháy ra tro

Và anh nhìn xuống bàn tay mình rừng rực trong ngọn lửa

Tự nhủ lần cuối trước khi ngã xuống

“Họ thấy được điều ta không thấy

Ta chỉ thấy được điều họ bất tri.”

Người áo đen dài lặng lẽ bỏ đi

Mang theo túi tro tàn sau khi cánh cửa khép lại rồi biến mất

Lũ trẻ trên cánh đồng vẫn hát

“Thấy mặt nhau, nhưng không thấy được mặt mình…”

Rio Lam Signature

Subscribe This Blog

Published in Uncategorized

3 Comments

  1. Bài Thơ hay quá, cảm ơn chị đã chia sẻ nó lên đây 🙂

  2. Ken Ken

    Có lẽ đây là bài thơ duy nhất và hay nhất mình từng đọc…Mình lười đọc văn chương lắm,,

    • cảm ơn bạn nhé 🙂

      Biết đâu khi bạn đọc nhiều hơn, lại có cơ duyên gặp những bài thơ hay khác.

What's on your mind?

Back To Top
%d bloggers like this: